đứng trên núi thấy hàng đèn thị trấn
là thấy mình buốt lạnh mấy nghìn năm
vì đêm nay trời đất lạnh căm căm
nên chợt nhớ chút lửa hồng bếp cũ
nên phải nhớ mắt một người thiếu nữ
đã nhìn mình rất ấm một ngày xưa
dù mai sau ngày nắng tiếp ngày mưa
nhưng vĩnh cửu chút mơ màng thuở đó
vì đêm nay tôi thèm nghe sóng vỗ
vỗ nhịp nhàng từng tiếng động bao dung
vỗ cho êm chuỗi hệ luỵ vô cùng
đời lang bạt của một người lính thú
sáng hôm qua tôi là người thiếp ngủ
đi một mình lên xuống phố mù sương
phố núi kia ơi, phố có con đường
lên xuống dốc tìm không ra bạn hữu
không có bạn tôi làm sao uống rượu
tôi làm sao sống nổi một ngày đây
phố núi kia ơi, kẻ lạ đông đầy
những gã lính không khác gì gã lính
phố núi kia ơi, một đời phố lạnh
lạnh hoa vàng, núi đỏ, thác đèo cao
lạnh hàng cây, tửu quán, lạnh gần nhau
lạnh thiên cổ, lạnh vào tim máu cạn
tôi vận rủi làm một người lãng đãng
ngó mông hoài khuất bóng của người em
sáng hôm nay đời sống thật bình yên
sao phố lại đuổi đi người yểu điệu
vườn đá tảng bàn chân em huyền diệu
in gót hồng lên lớp bụi đời tôi
là từ khi tôi hạnh phúc rong chơi
và quên lãng con thú mù phẫn nộ
ôi phố núi đêm nay là cổ mộ
một hàng đèn sáng lạnh cõi bi hoang
Nguyễn Bắc Sơn

Đọc bài anh làm tôi nhớ pleiku. Phố nhỏ mà tôi có 2 năm lưu luyến:
GIỌT NHỚ CÙ HANH
Trời quay quắt giọt cà phê nhung nhớ
Tiếng mưa rơi ti tách đọng vành ly
Một chút đắng: hương vị đời có thế?
Lạnh Cù-Hanh, sương giăng trắng hoa Quỳ
Ngón tay viết tên em người con gái
Của một thời biết mơ mộng vu vơ
Tròn khói thuốc quên tuổi đời thơ dại
Áo nhà binh! len lén đến bao giờ
Không gian lặng âm vang lời cô tịch
Ngỡ như ai từ vạn nẻo quay về
Thương đôi mắt rớt từng giòng dư lệ
Chốn phiêu bồng, tôi lạc lối u mê
Nắm tay em, anh bước vào huyền thoại
Vuốt tóc em, tóc quấn chặt hồn thơ
Bước chân em, tiếng ru hời khe khẽ
Môi cười em, trời rực nắng bao giờ
Đừng em nhé đừng tan như giấc mộng
Để tình tôi như bong bóng vỡ ngày mưa