Tôi ngồi trước biển

drec000102

Tôi ngồi trước biển mênh mông
Vầng dương rụng phía sau lưng quê nhà
Tôi ngồi với bóng chiều tà
Lắng nghe gió thở xuyên qua nỗi buồn
Tôi ngồi cát ngủ dưới chân
Vết đau trổ nhánh trong thân thể gầy
Tôi ngồi ngay chỗ này đây
như con chim biển lạc bầy bị thương
Tôi ngồi ôm một cố hương
nhìn con sóng biếc chồm ôm dấu còng
Xa xa có lẽ cánh buồm
Lênh đênh sóng đẩy nhánh rong dạt bờ
Tôi ngồi cùng với hư vô
Đắp lên thân thế một tờ hư danh
Như con sao biển gảy cành
Nằm phơi thân chết ngon lành vô tư
Tôi ngồi . Tôi thả biển dâu
hoàng hôn theo xuống trên cầu nhân gian
Quan Dương

Tiền đồn

bietdongnguyen

Tiền đồn
gác giặc từng đêm,
Mưa chiều hiu hắt
cho mềm nhớ thương.
Sương lưng đồi
quyện vấn vương,
Sáng nhìn mây chở
niềm thương cuối trời.
Hai mùa
mưa nắng dần trôi,
Cho dài nhung nhớ
về người em thơ,
Đêm nghe
giọng hát hững hờ,
Thương người lính trận
mịt mờ phương xa!
Ôm thép súng
nhớ mẹ già,
Từng đêm cầu nguyện
con xa yên lành,
Nơi đây
gió núi mưa rừng,
Từng đêm vọng tiếng
côn trùng hòa ca,
Ta giờ
xa thật là xa,
Pháo đêm ru giấc
mộng ta vật vờ,
Nhiều đêm
gíó lạnh sương mờ,
Trong hầm
giọng hát ai ru ngậm ngùi!
Nhớ về
phố thị xa vời,
Thiếp trong giấc ngủ
chơi vơi nỗi buồn!

Ngọc Trân
Kreck 1971

Bài thơ BLUES

Đỗ Trung Quân bởi Đỗ Trung Quân

Buổi chiều đi uể oải
như một điệu blues buồn
những buổi chiều ngơ ngác
nắng trên phố mênh mông
vàng lên một ngọn khói
người đàn ông mắt buồn
đong đưa trên ghế dựa
hoa tím lại tím hơn
những hoàng hôn ngoài cửa
người đàn ông mắt buồn
một hôm không trẻ nữa
những buổi chiều ngồi im
lá rụng đầy hai vai
lá rụng trên tóc dài
ngày đi qua lặng lẽ
một điệu blues buồn quá
đâu đó ở trong hồn
người đàn ông mắt buồn
ngủ thiu hay là chết
hoa tím đã tím hơn
từ buổi chiều ly biệt.

Đỗ Trung Quăn
(tháng 4.1992)

Ẩn Hương

Tìm người chỉ thấy bóng tôi
Đi lang thang giữa dòng đời mộng du
Một mình lạc chốn phù hư
Bay tà áo mỏng nhẹ như tơ ngà.

Tìm nhau suốt cõi ta bà
Một tôi chiếc bóng la đà mù sương
Nhập thiền còn vọng hồi chuông
Bao kinh kệ cũng vô thường sắc không.

Tìm em bụi đỏ nắng hồng
Ghềnh xa sóng vỗ phiêu bồng tuổi mây
Cuối mùa hoa rụng lá phai
Nông sâu nước cuốn tình say đôi bờ.

Tìm trong vạn quyển thiên thư
Không bằng chớp mắt hồ thu em cười
Chút tình muôn dặm biển khơi
Tóc xưa còn giữ mấy lời ẩn hương ?

Nguyễn An Bình

Ngụm cà phê tháng tư


Ta ngồi một mình
ly cà phê cạn
lòng như tháng tư
đứt ra từng đoạn.

Anh ạ tháng tư sương mỏng lắm
sao em nhìn mãi chẳng thấy quê
hay sương thành lệ tra vào mắt
mờ khuất trong em mọi nẻo về.

Trần Mộng Tú
tháng 4/2012

Đứng Giữa Đồng Không

một bầy sáo nhỏ qua sông
một em tôi đã cầm lòng đi xa
như con sông nhỏ thật thà
sớm hiu hắt tạnh, chiều sa mưa nguồn

một bầy sáo đã đi luôn
một em tôi đã để buồn lại đây
con chim quyên đã lạc bầy
xuống sông vọc nước đợi ngày xế ngang

một bầy sáo nhỏ bay hoang
một em tôi đã bỏ làng đi xa
tôi ngu ngơ giữa chiều tà
em đi để lại mình ta giữa đồng

Vũ Hữu Định

Cổ áo dậy thì…

quanduong

Cổ áo dậy thì…
em quên gài cửa
Thơ ngây bỏ nhà
theo ta xuống phố
Búp mặc áo hồng
ngực xuân chúm nụ
Con mắt kẻ phàm
lòng ta em rõ
Theo nhịp tim thầm
ngực hoa . Xuân nở
Tràm bàn tay thon
linh hồn ta thở
Kề môi em. Hôn
nhựa hoa ướt nụ
Bao năm. Bao năm
xa lìa cố xứ
Bại liệt thân danh
Mình ta dong ruỗi
Em bỏ theo chồng
Hoa xưa nát nụ
Con sáo qua sông
bao giờ nhớ lại
Áo dậy thì xưa
then cài đóng cửa
Chiều nay cuối gió
Thoảng trầm hương đưa

Quan Dương

Anh còn nợ em

thienhuong-AnhconnoEm0

Hình   Thiên Hương

Anh còn nợ em
Công viên ghế đá
Lá đổ chiều êm…

Anh còn nợ em
Dòng xưa bến cũ
Con sông êm đềm

Anh còn nợ em
Chim về núi Nhạn
Trời mờ mưa đêm…

Anh còn nợ em
Nụ hôn vội vã
Nắng chói qua rèm

Và còn nợ em
Cuộc tình đã lỡ
Con tim anh mềm…

Anh còn nợ em!

Phạm Thành Tài

Nhạc Anh Bẳng – Quỳnh Lan trình bày

Phố tháng giêng

phocohoian

Mùa dặt dìu mùa trôi qua ngõ
Gió ngập ngừng chuốt sợi mưa xuân
Phố tháng giêng tình như phố cổ
Bước ai qua dáng nhỏ tần ngần

Phố tháng giêng ừ thì vui đấy
Thi nhân già cũng dậy làm thơ
Bên hiên nhà vừa bung sắc đỏ
Giò phong lan đu gió nét hờ

Phố tháng giêng mưa về trẩy hội
Khóm lộc vừng nhớ giọt gianh xưa
Em cất lên bài ca xưa cũ
Lời nhẹ nhàng tựa một ý thơ

Phố tháng giêng tình nhân bước vội
Em quay lưng giữa phố khóc thầm
Đợi mùa qua lại về bên cửa
Tháng giêng này nghe mưa lâm thâm

Phạm Thị Nhung

Gọi anh mùa xuân

tmt-xuan

Đã lâu quá anh không về gõ cửa
lồng ngực em. Trái đỏ vẫn còn nguyên
mùa xuân đến em lên đồi gọi gió
thả đam mê và buông những ưu phiền

Em mở áo cho xuân coi lồng ngực
trái tim em mảnh vườn cũ quê nhà
cành mai chiết tay ai còn in dấu
thiều quang ơi! Hoa nhớ đến xót xa

Em mở áo cho xuân coi lồng ngực
trái tim em như một ngọn hải đăng
lửa sinh diệt thắp hoài không dám tắt
bờ bến nào mà cá vẫn bặt tăm

Em mở áo cho xuân coi lồng ngực
trái tim em trầm quế đợi xông hương
con chim nhỏ đã bay qua biển Bắc
ai tìm ai ngậm ngải giữa mù sương

Đã lâu quá anh không về gõ cửa
lồng ngực em. Trái đỏ vẫn còn nguyên
ôi có phải mùa xuân đang nhóm lửa
tay lạnh thế này ai sưởi cho em.

Trần Mộng Tú

(12/1994)