Khúc Thứ 8

 

 

mười năm qua gió thổi đồi tây
tôi long đong theo bóng chim gầy
một sớm em về ru giấc ngủ
bông trời bay trắng cả rừng cây
gió thổi đồi tây hay đồi đông
hiu hắt quê hương bến cỏ hồng
trong mơ em vẫn còn bên cửa
tôi đứng trên đồi mây trổ bông
gió thổi đồi thu qua đồi thông
mưa hạ ly hương nước ngược dòng
tôi đau trong tiếng gà xơ xác
một sớm bông hồng nở cửa đông

Phạm Công Thiện

Advertisements

pháp thân

xưa em làm kiếp chim
xương mục bên đường nhỏ
anh làm cội băng mai
tang em chờ mấy thuở
xưa em làm kiếp lá
rụng xuống lòng suối thu
anh làm mưa tháng bảy
hàng lệ biếc tương tư
xưa em làm kiếp hoa
chết rũ trong nội cỏ
anh làm phiến sương qua
thương em hạt lệ nhỏ
xưa em làm kiếp mây
chiều lang thang cổng gió
anh làm con chích chòe
hát ca trên đầu gậy
xưa em làm kiếp hồ
ưu tư mùa cuối hạ
anh làm chim bói cá
đậu soi mấy mùa trăng
em làm trang tôn kinh
anh làm nhà sư buồn
đêm đêm ngồi tụng đọc
lòng chợt nhớ vương vương
đợi nhau từ mấy thuở
tìm nhau cõi vô thường
anh hóa thân làm mực
cho vừa giấy yêu thương
xin chờ nhau mai sau
chốn mây mờ phiêu bạt
em đầu thai vào hoa
chờ nghe tiếng chim hót
chúng ta làm một thân
quốc đô núi sông biếc
chúng ta làm một thân
suốt vô cùng trụ diệt

Phạm Thiên Thư

Tiếng thơ cứ rớt mặc đời buồn vui

9bdd159623d71b307daa2aea1ea6f805
Đôi khi
Đời chẳng buồn se
Tiếng thơ rớt xuống vẫn nghe
Ngậm ngùi

Đôi khi
Đời chẳng gì vui
Tiếng thơ vọng lại
Cũng nguôi nhọc nhằn

Ở đâu cơn lốc xoay vần
Ở đây xin mãi hiền lành
Giấc tôi

Ngủ yên như cỏ bên đồi
Chỗ thơ rớt xuống
khi đời buồn se

Khói

Vết Chim Bay

Ngày xưa anh đón em
Nơi gác chuông chùa nọ
Con chim nào qua đó
còn để dấu chân in

Anh một mình gọi nhỏ
Chim ơi biết đâu tìm

Mười năm anh qua đó
Còn vẫn dấu chân chim
Anh một mình gọi nhỏ
Em ơi biết đâu tìm

Ngày xưa anh đón em
Trên gác chuông chùa nọ
Bây giờ anh qua đó
Còn thấy chữ trong chuông

Anh khoác áo nâu sồng
Em chân trời biền biệt
Tên ai còn tha thiết
Trong tiếng chuông chiều đưa

Ngày xưa em qua đây
Cho tình anh chớm nở
Như chân chim muôn thuở
In mãi bậc thềm rêu

cõi người có bao nhiêu
Mà tình sầu vô lượng
còn chi trong giả tướng
Hay một vết chim bay!

Phạm Thiên Thư

Thu Xưa

mùa thu sao lá không vàng
sân rêu, khóm cúc đã tàn từ lâu
em đi xa tự năm nào
để cho cam quýt mận đào bỗng chua
tôi về vườn cũ ngày mưa
ngu ngơ không biết đời trưa hay chiều
từ ngày lạc dấu thương yêu
tôi đi về phía quạnh hiu đất trời
mùa thu, sao lá không rơi
ngồi nghe vàng rụng vào thời xa xăm
giọt ngâu rớt trúng chỗ nằm
em làm sao biết đời căm lạnh rồi
có ai về đó cùng tôi
phải em ngoài giếng làm rơi tiếng gàu ?
sao tim tôi chợt nhói đau
vết bùn chân nhỏ in ngoài cầu ao
tiếng em cười tự thu nào
mà nghe rúc rích bên rào giậu thưa
em gọi tôi ở ngoài mưa
hay cơn gío lạnh nào vừa qua sông ?
sao em không chọn mùa đông
mà đi lấy chồng lại đúng mùa thu
để vườn cũ giữa thâm u
để tôi sống giữa sa mù chiêm bao !

Đinh Trầm Ca

Hai Phía

Có lẽ đã một lần anh lướt qua em
Mà không biết chúng mình là của nhau, một nửa
Nơi biển người đâu chỉ mình hai đứa
Nên cả đời cứ mãi ngóng trông nhau

Có lẽ đã một lần anh cảm thấy nhói đau
Khi em ở đây tim bỗng dồn nhịp đập
Vô cớ khi không mà nỗi buồn dồn dập
Nhớ nhung, u hoài cứ thế tự dưng say

Có lẽ anh gần lắm, ở ngay bầu trời này
Hay rất xa, tận chân trời góc biển
Có lẽ đã ít nhất một lần mình chạm mắt nhau lưu luyến
Mà vô tình, hờ hững bước qua mau

Có lẽ anh không tin có một kiếp sau
Nhưng em vẫn hoài nhớ về kiếp trước
Bởi chúng mình mải miết đi trên hai con đường ngược
Trái đất tròn, rồi sẽ có lúc bên nhau (?)

Đêm nay rằm trăng thắp sáng ngàn sao
Em lẩn thẩn kiếm mình nơi bầu trời ấy
Ngân hà lấp lánh một dải đầy sao đấy
Mà hôm-mai, hai cánh ngược hai đường

Như chúng mình, hai phía một nhánh Tương…

Dương Phương Linh
DpL(12/09/14)

Chỉ của riêng Anh

Chỉ của riêng Anh
Tiếng thì thầm đêm ấy – Rất mong manh …
Anh không nghe
Em cũng không nghe …
Chỉ có trái tim
em đập khẽ
Như lời thì thầm chưa kịp thành câu yêu thương …
Chỉ của riêng Anh
Nụ hôn đầu đêm ấy – như hơi gió thoảng qua …
Anh không biết
Em cũng không biết …
Chỉ có đôi môi Em rung nhẹ
Một chút tình e lệ chẳng dám trao …

Chỉ của riêng Anh
Và của riêng Anh …

Trần Mỹ Liên

Mưa

 

…Mưa đột ngột thức giấc làm vỡ toang bầu trời. Em cũng vỡ toang hồn mình vì kỷ niệm . Chiều Saigon chôn chân nơi trú mưa, đảo mắt xung quanh tìm kiếm. Đâu mái hiên xưa, bóng dáng, bụi thời gian ?

…Lần cuối cùng, anh trách giận em, phũ phàng đi lấy chồng – như mưa rào quét vào giữa mặt- Em chìa tay đón những giọt mưa, không dám nhìn anh, chỉ dám nhìn xuống đất. Hai đứa lặng im – chỉ có tiếng mưa – nghe tình yêu tan đi …

…Mưa on ả, đến hồi nào chẳng biết. Lá me xanh, dịu mát trời chiều. Vẫn con đường em và anh một thời dầm mưa đạp xe vào lớp. Vắng giọng nói quen, tiếng cười ấm học trò. Một chút nhớ Em cũng đánh rơi đâu mất. Hình như còn bàn tay ai ấm áp dưới cơn mưa …

….. Sẽ quên, nếu trời không bao giờ mưa nữa. Em sẽ khô cằn đi ký ức mối tình đầu. Có lần nào anh tình cờ trú mưa và nhớ ….

Xin hãy thì thầm đôi tiếng gọi tên nhau !

Hồ Thị Thanh Thủy

Mưa Chiều Kỷ Niệm
 Duy Yên – Quốc Kỳ
Khánh Ly

Lời Mưa

muathangsau

Mưa thác lũ trong hồn ta
chày tràn đường phố
giọt nước mắt nào giông bão ngày qua

Những ánh nắng trờ về chốn cũ
Lửa của đời ta cũng nguội tàn
Ôm một mối tình riêng trống rỗng
Mưa đã làm đầy thêm nỗi cô đơn

Mưa thác lũ chỗ ngồi
ngày sau ai còn ngóng ta
ngóng một lời hò hẹn
giọt nước mắt này
xin tặng cho nhau

Em sẽ không bao giờ quên anh
như mưa không ngừng từng mùa
mỗi năm đều trở lại
riêng cuộc tình buồn
đi mãi chẳng ngừng đâu
….

Phạm Thị Ngọc Liên

tháng mười một

tháng mười một
nỗi buồn xám ngọ, nguậy
những đời sâu vịn lá mùa đông đứng lên
kịp khi đôi chân biết đi
đã chạy trũng/ xuôi/ chiều bất định

hai con số một
hai đường song song
tựa hai nỗi tình cờ
chung lời:
-vĩnh biệt

Du Tử Lê
(20-11-94)