Chút tình đầu


Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu ?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng – mối tình đầu

Mối tình đầu của tôi có gì ?
Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
Lá áo người trắng cả giấc ngủ mê
Lá bài thơ cứ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại…. mang về.

Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp
Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây
Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay…
Mối tình đầu của tôi có gì ?
Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
Ai cũng cũng hiểu – chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi… thành câm.

Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng
Em hái mùa hè trên cây
Chở kỷ niệm về nhà
Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.

Đỗ Trung Quân
1984

Advertisements

Bên đồi lau xanh

 

 

 

mùa đi lá nhớ
cây ngàn
tình em như ngọn nắng vàng
cuối sân
đời buồn
một thoáng phù vân
từ trong thiên cổ
u trầm có nhau
nhớ thương
tóc biếc mây sầu
rừng hoang nhớ gió
bên đồi lau xanh

em còn tiếc cụm hoa chanh
còn mơ con bướm trên cành
tương tư
bao giờ nghe ý
trùng tu
thân như giòng nước cõi hư vô này
mai sau
còn dấu chim bay
dưới sâu cát bụi
đổ dài bóng tôi

Thái Tú Hạp

Nhớ Em Sao Quá Nhớ

Nhớ Em sao quá nhớ
Xin nằm xuống tôn thờ
Như tín đồ cổ đạo
Nằm phủ đất đợi chờ

Đấng Vô Vi sắp ngự
Em đừng buồn gì hết
Anh nằm xuống ngất ngư
Nghe chuông đổ đêm Tết

Nuối tiếc đã quá nhiều
Em hãy rữa tội anh
Hãy im lặng cô liêu
Và khoan dung thần thánh

Em đừng buồn gì hết
Đất đã nở hoa cà
Áo em không dấu vết
Trời tím rợp phù sa

Hãy lắng nghe anh ca
Bài ru say lá mạ
Ca tụng má em hồng
Chim non đang tỉa lá.

Phạm Công Thiện

Copyright© 2019 – The Estate of Pham Công Thiên.

Biển, núi, em và sóng

Xin cảm ơn những con đường ven biển
Cho rất nhiều đôi lứa dẫn nhau đi
Cám ơn sóng nói thay lời dào dạt
Hàng thuỳ dương nói hộ tiếng thầm thì

Anh như núi đứng suốt đời ngóng biển
Một tình yêu vươn chạm tới đỉnh trời
Em là sóng nhưng xin đừng như sóng
Ðã xô vào xin chớ ngược ra khơi

Anh như núi đứng nghìn năm chung thuỷ
Không ngẩng đầu dù chạm tới mây bay
Yêu biển vỗ dưới chân mình dào dạt
Dẫu đôi khi vì sóng núi hao gầy…

Cám ơn em dịu dàng đi bên cạnh
Biển ngoài kia xanh quá nói chi nhiều
Núi gần quá – sóng và em gần quá
Anh đủ lời để tỏ một tình yêu.

Đỗ Trung Quân

Mảnh Vỡ Chiếc Gương Xuân

 

Xin được ngồi cùng Em. Đốt thời gian qua tay mình nghiệt ngã. Yêu thương nhau bằng những vòng ôm giả.  Nhưng rất thật nỗi buồn …

Xin được chạm môi vào một làn hương. Mùi thánh nữ nguyên trinh trong đáy vực. Mọi nỗi niềm nhẫn nhục …trong cuộc đời này đều đáng kính như nhau.

Xin được hôn Em bằng nụ hôn của mối tình đầu. Phút trai trẻ của người luống tuổi. Những cuộc tình đã qua – bao cuộc tình sẽ tới.  Nỡ lòng nào so sánh cân đo .

Xin được lặng thầm giữa nhận và cho. Nước mắt Em chảy xuôi, nỗi buồn tôi thấm ngược. Những giọng cười trẻ con, những lời đùa sấc xược. Được buông ra lem ố chiếc khăn bàn .

Xin được yếu lòng trân trọng những tay đan. Năm ngón, thơ tôi lời yêu khô khốc. Năm ngón, tình Em màu buồn bạch ngọc . Thèm khát những hờn ghen .

Xin được ngồi với một thói quen . Chẳng bao giờ nói lời xin lỗi . Xuân ngoài kia đất trời đang đợi . Hãy tha thứ đời nhau bằng chính trái tim mình .

Cám ơn Em …. Mảnh vỡ chiếc gương Xuân còn sót lại .

Cho tôi soi, và tìm thấy lại mình .

* Nguyễn Liên Châu
(Xuân Quý Dậu -1993)

Tháng Giêng Mùa Xuân Còn Sót Lại

Tháng Giêng
Mùa Xuân còn sót lại
Những nụ hoa trên búp tay gầy
Tháng Giêng
Mùa Xuân còn sót lại
Những nụ hôn trên tóc em bay

Tháng Giêng
Tình đong đầy nỗi nhớ
Người còn đây mà ngỡ đâu xa

Tháng Giêng
Kề vai kề đôi má
Tưởng còn xa xa quá vòng tay

Anh tặng em mùa vui
Chồi lộc reo trên ngàn cánh biếc
Búp non tách mầm mủm mỉm
Khi ta thầm hiểu thấu lòng nhau

Tháng Giêng
Mùa Xuân còn sót lại
Tình đầy tay dù vóc dáng hao gầy

Tháng Giêng
Nụ hôn còn sót lại
Nụ hôn thơm cùng nỗi nhớ đong đầy

* Lê thị Kim ( Xuân 1991)

Nỗi buồn của chiếc bóng

 

Nhiều khi nỗi buồn tôi như sợi len dài
quấn xiết vào trái tim hỗn loạn
tôi muốn kêu lên mà quá ngạt
trước mù mịt tình yêu

Nhiều khi nỗi buồn tôi xanh biếc như rêu
cứ nảy nở tràn lan dưới vực sâu tâm thức
nơi tôi như kẻ mù loà tự dẫn mình đi bằng cảm giác
mà không biết mình sai

Nhiều khi nỗi buồn tôi như chiếc bóng in dài
trên con đường lầy lội
nơi mặt trời mỗi ngày một lạnh nhạt
và cơn mưa đi qua để lại một vũng bùn

Mỗi ngày tôi mỗi gặm nhấm nỗi buồn mình
như con chuột con dũi mình vào quả núi
đào một chiếc hang
tôi đi trên chiếc bóng của tôi
sợi len của tôi
và đám rêu xanh kia đỡ tôi ngã xuống
bằng nụ cười của kẻ mù loà

Sẽ có một ngày, tôi biết
trái tim tôi sẽ ngưng đập
cảm giác tôi không còn
chiếc bóng tôi biến mất
và nỗi buòn tôi như đại dương kia
không còn bờ bến
sẽ tan thành hư vô…

Phạm Thị Ngọc Liên

Có một ngày xưa

có một ngày xưa tôi nhớ em
mưa rơi trên những ngón tay mềm
nằm nghe gió thổi qua đời rộng
mà ngỡ bên trời vang tiếng chim
có một mùa xưa tôi lắng nghe
thu trôi lặng lẽ nắng thơm hè
tưởng dáng em về qua ngõ nhỏ
lòng ước ao thầm nghiêng lá che
có một trời xưa bao mộng mơ
theo em qua từng phố đợi chờ
hồn tôi xanh quá hay đời mộng
con bướm vàng bên hiên ngẩn ngơ
rồi một chiều nao em theo chồng
tôi buồn,mưa nắng bẽ bàng trông
con bướm không còn qua ngõ nhỏ
hoa nở mùa xưa chẳng kịp hồng
và có chiều nay tôi một mình
lặng nhìn mây trắng buồn lặng thinh
gửi gió cho mây ngàn hiu hắt
nghe nắng qua thềm phai dấu xinh…

Nguyễn Minh Phúc

Dạ khúc một hai ba

I.
Khi buổi chiều rụng xuống, lũ cột đèn đứng lên
Con phố này nỗi đau buồn bật sáng
Làm sao anh không thể nhớ em ngày tóc chẻ đôi
Mùa đông dài, tiếng guốc nhỏ,
Khua mãi vào vô thức

Làm sao anh không thể nhớ em
Dù chỉ một lần
Đã đi qua đây không nhìn ai
Và gọi tên anh

Đêm rũ rượi bài hát buồn, cánh tay
Rồi nước mắt

II.
Một vòng hoa trôi tới chân anh
Với con mắt trên lầu cao lén ngó
Khi hạnh phúc vỡ tan như bóng đèn
Dơ tay lên, che mắt nhìn
Quá khứ

Một vòng hoa trùm lấy thân anh
Bàn ghế thoi thóp thở
Hai người bên cạnh, những người xung quanh
Thoi thóp nhớ.

Một vòng hoa đặt xuống đời anh
Rồi cỏ mọc lên không nói gì
Không nói gì, không, không còn thiết nói gì
Cả bài thơ, cả tuổi thơ này nữa

Người ca sĩ già ôm chiếc máy phóng thanh
(vòng hoa trôi tới vòng hoa trùm lấy
và vòng hoa đặt xuống)
Ôi tiếng nào ru anh vào giấc ngủ em
Bài ca ấy hay vòng hoa phúng viếng.

III.
Anh đi qua đó lần thứ hai
Giấc mơ quen tựa bàn tay bỏ thõng
Hai dãy lầu cao chiếc bóng lẻ loi
Dấu vết em không còn lại chút gì
Như đời sống
Đi qua đó lần thứ hai
Này
Người đàn bà đứng trên bao lơn nhìn xuống kia
Nhớ tôi không
Một cái đầu to hai cánh tay dài
Và những cơn bão vọng

Trần Dạ Từ

Kỷ niệm

 

Anh đã đi xa không trở lại bao giờ
Và em ngỡ là em đã mất
Những đồng cỏ của anh,
những cánh rừng của anh,
khi hoàng hôn gần tắt
Khi những lời yêu đương còn đọng trên môi

Anh đã đi xa, đi xa, đi xa…..
Con đường xưa đã mất dấu chân người
Ta đã có những niềm vui khác biệt
Ta đã có những nỗi đau riêng biệt
Đã lâu rồi anh mất em
Đã lâu rồi em mất anh
Đã lâu rồi
ta quên…..

Nhưng sao hôm nay nỗi nhớ lại bùng lên
Như ánh trăng xanh dạt dào tuôn chảy
Như trời sao mênh mông, một vực sâu không đáy
Không làm sao lấp nổi cho đầy

Như thể ta chỉ vừa mới chia tay
Như tháng năm chưa có
như tháng năm chưa có
như tháng năm chưa từng có …

Nơi chân trời ánh hoàng hôn cháy đỏ
Rực lên bao hạnh phúc chưa tàn
Bao nhung nhớ chưa tàn
Bao mộng ước chưa tàn….

Như thể ta không hề có cuộc đời riêng
Nơi anh không thể đến, nơi em không chờ đợi
Nơi những tinh tú từ nơi xa vời vợi
Còn gần em hơn anh…..

Sao hôm nay vết thương xưa như thể chưa lành
Em bỗng nhớ anh như nhớ anh lần chót !!!
Và em hiểu rằng em chưa mất
Những đồng cỏ của anh,
những cánh rừng của anh,
những lời yêu đương đã chết của anh

Đinh Hoàng Anh