Xế Chiều

em ở góa cho trọn ước nguyền
sau khi chồng chết vì bệnh tim
tôi cũng bệnh tim nhưng chưa chết
giống như chồng em tôi yêu em

tử tế với nhau tình láng giềng
vật gì khiêng nặng để tôi khiêng
tôi khiêng mối tình tôi mỗi bữa
mỗi bữa bây giờ đã sáu năm

tôi tỏ lòng tôi qua văn chương
tặng thơ em đọc chỉ cảm ơn
rồi nói lảng sang ngay chuyện khác
tôi cười mà buồn nhói cả tim

em khen tôi người có tâm hồn
tâm hồn tôi một khối cô đơn
em cũng biết lòng tôi sung sướng
mỗi lần em mời đến nhà ăn

tôi với em hai chiếc lá vàng
mọc gần nhau trong ánh tà dương
bữa nọ cầm tay em cho nắm
xong nói bạn già để tui yên

giúp nhau lúc khỏe lúc ho hen
sáu năm tình chỉ đủ tương lân
rồi em báo vào viện dưỡng lão
cấm không cho tôi nhập viện cùng

Bắc Phong

Nguồn :FB Bắc Phong

Advertisements

Hoa quỳnh

 

giọt chiều
ly cà phê đậm đặc
mắt nửa ướt nửa cay
Hà Nội thu đã cuối ngày
em tóc xõa nửa đồng tiền lúng liếng
thương ơi thương đóa quỳnh hoa tim tím
ta ngược xuôi tìm chút nhớ trong quên…

giọt đêm
…tóc chảy dài bóng tối
lối huyền hoặc giấc đêm
chòng chành nhớ
chòng chành quên
từ sâu thẳm mùi quỳnh hoa ngan ngát
trong mắt đỏ chừng như còn hạt cát
khát
nâng ly
cà phê đắng nguội tanh…

giọt khuya

…đêm về sáng
nụ quỳnh hoa thoát xác
cánh mong manh
tim tím lung linh
người con gái
nụ cười xinh
đồng tiền nhạt nhòe trong vũng tối
em ngồi bó gối
tóc trượt suối vai
tiếc cho thời mãn khai vừa dứt
hương còn ngây ngất
hoa đã tàn phai
thương hoa – em bật tiếng
quỳnh ơi, quỳnh ! *
thương em – ta gọi khẽ
mình, mình ơi…

giọt sáng
…thẫn thờ vuốt xác hoa
đóa quỳnh không còn màu tim tím
với tay tìm kiếm
váng vất lạnh – phẳng phiu đến lịm hồn
nụ hôn trong đêm
ồ, chẳng qua là mộng mị
nâng ly cà phê nóng
sóng sánh giọt nâu mắt em
tỉnh ra – chợt ta thấy
bên ta – có dáng em chập chờn…

giọt trưa
…nơi tôi ở – trưa qua vùng bóng xế
Hà Nội em – đêm trăng đã sắp tàn
ngàn cánh tím rơi
tôi dụi cay mắt ướt
quỳnh hoa ơi
nhớ cháy bỏng môi say
ngày tháng năm cứ thế mà xoay
hằn trong tôi những đường quên góc nhớ
chiếc thìa con
tôi ngồi đây khuấy mãi
tách cà phê
lại nguội đắng tự bao giờ.

PK

Nguồn : FB Phương-Khanh Phạm

Phương-Khanh Phạm

 

Sài Gòn

hồn nhiên trong tấm áo dài
đi học bị vướng kẽm gai lề đường
tuổi trẻ thời chiến quê hương
có ai hồi tưởng không buồn xót xa

Bắc Phong

Nguồn : FB Bắc Phong

Em bỏ chồng rồi anh bỏ vợ được không ?

(Cho những người đàn bà không danh phận…)

Em bỏ chồng rồi anh bỏ vợ đi thôi
em muốn cùng anh tung tăng dạo phố
muốn ngồi bên nhau ngắm trời mưa đổ
muốn hằng đêm anh kê gối em nằm

Có dám cùng em qua những thăng trầm
lúc hạnh phúc tột cùng lúc đớn đau tột độ
hay chỉ biết yêu em trong lo sợ
lúc phấp phỏng với người này, khi có lỗi với người kia

Chẳng ai muốn cuộc đời cứ phải sẻ chia
đeo mặt nạ đã làm em kiệt sức
xin một lần đau để rồi sống thực
em bỏ chồng rồi, anh bỏ vợ được không?

Đã biết chẳng thể cùng nhau đi đến tận cùng
đàn bà khi yêu muôn phần ngu dại
tự biến mình thành người đàn bà trong bóng đêm
rồi dối lòng bằng vẻ ung dung tự tại
ai hay mắt ướt đêm dài?

Em biết cả rồi, em thực sự sai
chỉ đàn bà thiêu thân, đàn ông luôn dừng đúng lúc
chẳng ai dại gì phá đi một gia đình đang ấm êm hạnh phúc
thả mồi bắt bóng bao giờ…

Chỉ đàn bà thôi là cứ dại khờ
chót lưỡi đầu môi mà cứ tin là thật
nếu còn nói lời yêu đong đầy đường mật
em bỏ chồng rồi, anh bỏ vợ cưới em…

(NTTY)
24022018

Anh Hùng Vô Danh

 

Họ là những anh hùng không tên tuổi
Sống âm thầm trong bóng tối mênh mông,
Không bao giờ được hưởng ánh quang vinh,
Nhưng can đảm và tận tình giúp nước

Họ là kẻ muôn nghìn năm thuở trước
Đã phá rừng, xẻ núi, lấp đồng sâu
Và làm cho những đất cát hoang vu
Biến thành một giải san hà gấm vóc

Họ là kẻ không nài đường hiểm hóc,
Không ngại xa, hăng hái vượt trường sơn
Để âm thầm chuẩn bị giữa cô đơn
Cuộc Nam tiến mở giang sơn lớn rộng

Họ là kẻ khi quê hương chuyển động
Dưới gót giày của những kẻ xâm lăng
Đã xông vào khói lửa quyết liều thân
Để bảo vệ Tự Do cho Tổ Quốc

Trong chiến đấu, không nài muôn khó nhọc
Cười hiểm nguy, bất chấp nỗi gian nan,
Người thất cơ thành thịt nát xương tan
Nhưng kẻ sống lòng son không biến chuyển.

Và đến lúc nước nhà vui thoát hiểm
Quyết khước từ lợi lộc với vinh hoa.
Họ buông gươm quay lại chốn quê nhà
Để sống lại cuộc đời trong bóng tối.

Họ là kẻ anh hùng không tên tuổi
Trong loạn ly như giữa lúc thanh bình
Bền một lòng dũng cảm, chí hy sinh
Dâng đất nước cả cuộc đời trong sạch.

Tuy công nghiệp không ghi trong sử sách,
Tuy bảng vàng bia đá chẳng đề tên,
Tuy mồ hoang xiêu lạc dưới trời quên
Không ai đến khấn nguyền dâng lễ vật,

Nhưng máu họ đã len vào mạch đất,
Thịt và xương trộn lẫn với non sông
Và anh hồn chung với tấm trinh trung
Đã hòa hợp làm linh hồn giống VIỆT.

Đằng Phương – Nguyễn Ngọc Huy

Tàn Cuộc

khi về bóng lạ tên người
trong mê hoang đã lạnh vùi xương da
khói sương riêng bóng với ta
nghe hờ điệp khúc quân qua mặt thành
bỗng xa, rồi bỗng mông mênh
mới hay hồ điệp bồng bềnh năm canh
say hồn theo ánh trăng xanh
ngẩn ngơ trong cõi phù vân một mình
cỏ hoa đắp đổi cuộc tình
chút riêng tư đã hết đành nhớ quên.

Trầm Kha
1948 – 1974
( VĂN số 181 ngày 1 tháng 7 năm 1971 ).
Trầm Kha tên thật Nguyễn văn Đồng, sinh năm 1948,
tử trận tại Quần đảo Hoàng Sa năm 1974

(nguồn do hai nhà thơ Nguyễn Miên Thảo và Từ Hoài Tấn cung cấp).

Ta Về

Ta về một bóng trên đường lớn
Thơ chẳng ai đề vạt áo phai
Sao bỗng nghe đau mềm phế phủ
Mười năm đá cũng ngậm ngùi thay

Vĩnh biệt ta-mười-năm chết dấp
Chốn rừng thiêng im tiếng nghìn thu
Mười năm mặt sạm soi khe nước
Ta hóa thân thành vượn cổ sơ

Ta về qua những truông cùng phá
Nếp trán nhăn đùa ngọn gió may
Ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ
Nghe tàn cát bụi tháng năm bay

Chỉ có thế. Trời câm đất nín
Đời im lìm đóng váng xanh xao
Mười năm, thế giới già trông thấy
Đất bạc màu đi, đất bạc màu

Ta về như bóng chim qua trễ
Cho vội vàng thêm gió cuối mùa
Ai đứng trông vời mây nước đó
Ngàn năm râu tóc bạc phơ phơ

Một đời được mấy điều mong ước
Núi lở sông bồi đã mấy khi
Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động
Mười năm, cổ lục đã ai ghi

Ta về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời
Cảm ơn hoa đã vì ta nở
Thế giới vui từ nỗi lẻ loi

Tưởng tượng nhà nhà đang mở cửa
Làng ta ngựa đá đã qua sông
Người đi như cá theo con nước
Trống ngũ liên nôn nả gióng mừng

Ta về như lá rơi về cội
Bếp lửa nhân quần ấm tối nay
Chút rượu hồng đây xin rưới xuống
Giải oan cho cuộc biển dâu này

Ta khóc tạ ơn đời máu chảy
Ruột mềm như đá dưới chân ta
Mười năm chớp bể mưa nguồn đó
Người thức mong buồn tận cõi xa

Ta về như hạt sương trên cỏ
Kết tụ sầu nhân thế chuyển dời
Bé bỏng cũng thì sinh, dị, diệt
Tội tình chi lắm nữa người ơi

Quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ
Mười năm người tỏ mặt nhau đây
Nước non ngàn dặm bèo mây hỡi
Đành uống lưng thôi bát nước mời

Ta về như sợi tơ trời trắng
Chấp chới trôi buồn với nắng hanh
Ai gọi ai đi ngoài cõi vắng
Dừng chân nghe quặn thắt tâm can

Lời thề buổi ấy còn mang nặng
Nên mắc tình đời cởi chẳng ra
Ta nhớ người xa ngoài nỗi nhớ
Mười năm ta vẫn cứ là ta

Ta về như tứ thơ xiêu tán
Trong cõi hoang đường trắng lãng quên
Nhà cũ mừng còn nguyên mái, vách
Nhện giăng, khói ám, mối xông nền

Mọi thứ không còn ngăn nắp cũ
Nhà thương-khó quá sống thờ ơ
Giậu nghiêng cổng đổ, thềm um cỏ
Khách cũ không còn, khách mới thưa

Ta về khai giải bùa thiêng yểm
Thức dậy đi nào, gỗ đá ơi
Hãy kể lại mười năm chuyện cũ
Một lần kể lại để rồi thôi

Chiều nay ta sẽ đi thơ thẩn
Thăm hỏi từng cây, những nỗi nhà
Hoa bưởi, hoa tầm xuân có nở?
Mười năm, cây có nhớ người xa?

Ta về như đứa con phung phá
Khánh kiệt đời trong cuộc biển dâu
Mười năm, con đã già trông thấy
Huống mẹ cha đèn sắp cạn dầu

Con gẫm lại đời con thất bát
Hứa trăm điều một chẳng làm nên
Đời qua, lớp lớp tàn hư huyễn
Giọt lệ sương thầm khóc biến thiên

Ta về như tiếng kêu đồng vọng
Rau mác lên bờ đã trổ bông
Cho dẫu ngàn năm em vẫn đứng
Chờ anh như biển vẫn chờ sông

Ta gọi thời gian sau cánh cửa
Nỗi mừng giàn giụa mắt ai sâu
Ta nghe như máu ân tình chảy
Tự kiếp xưa nào tưởng lạc nhau

Ta về dẫu phải đi chân đất
Khắp thế gian này để gặp em
Đau khổ riêng gì nơi gió cát
Thềm nhà bụi chuối thức thâu đêm

Cây bưởi xưa còn nhớ, trắng hoa
Đêm chưa khuya quá hỡi trăng tà
Tình xưa như tuổi già không ngủ
Thức trọn, khua từng nỗi xót xa

Ta về như giấc mơ thần bí
Tuổi nhỏ đi tìm một tối vui
Trăng sáng soi hồn ta vết phỏng
Trọn đời nỗi nhớ sáng khôn nguôi

Bé ơi, này những vui buồn cũ
Hãy sống, đương đầu với lãng quên
Con dế vẫn là con dế ấy
Hát rong bờ cỏ giọng thân quen

Ta về như nước Tào Khê chảy
Tinh đẩu mười năm luống nhạt mờ
Thân thích những ai giờ đã khuất
Cõi đời nghe trống trải hơn xưa

Người chết đưa ta cùng xuống mộ
Đâu còn ai nữa đứng bờ ao
Khóc người ta khóc ta rơi rụng
Tuổi hạc ôi ngày một một hao

Ta về như bóng ma hờn tủi
Lục lại thời gian kiếm chính mình
Ta nhặt mà thương từng phế liệu
Như từng hài cốt sắp vô danh

Ngồi đây nền cũ nhà hương hỏa
Đọc lại bài thơ thủa thiếu thời
Ai đó trong hồn ta thổn thức
Vầng trăng còn tiếc cuộc rong chơi

Ta về như hạc vàng thương nhớ
Một thủa trần gian bay lướt qua
Ta tiếc đời ta sao hữu hạn
Đành không trải hết được lòng ta.

Tô Thùy Yên

 

Giả Từ Xuân Lộc

Nếu được như bố già thượng sĩ
Nghe tin lui quân chỉ nhìn trời,
Vỗ về nón sắt, cười khinh bạc,
Chắc hẳn lòng ta cũng thảnh thơi.

Còn ta nhận lệnh rời Xuân Lộc
Lại muốn tìm em nói ít lời,
Nhưng sợ áo mình đầy khói súng
Cay nồng mắt người gục trên vai.
Vì chắc ôm nhau em sẽ khóc,
Khóc theo, vợ lính cả trăm người!
Em biết dù tim ta sắt đá
Cũng vỡ theo ngàn giọt lệ rơi
.
Mây xa dù quen đời chia biệt
Ngoảnh mặt ra đi cũng ngậm ngùi.
Rút quân, bỏ lại hồn ta đó
Bảo Chánh, Gia Rai lửa ngút trời!
Bí mật lui quân mà đành phụ
Mối tình Long Khánh tội người ơi.
Mất thêm Xuân Lộc tay càng ngắn
Núm ruột miền Trung càng xa vời.

Sáng mai thức dậy, em buồn lắm
Sẽ khóc trách ta nỡ phụ người.
Lòng ta như trái sầu riêng rụng
Trong vườn em đó vỡ làm đôi!
Đêm nay Xuân Lộc vầng trăng khuyết
Như một vành tang bịt đất trời!
Chân theo quân rút, hồn ta ở
Sông nước La Ngà pha máu sôi
Thương chiếc cầu tre chờ thác lũ
Cuốn qua Xuân Lộc khóc cùng người

Ta đi, áo nhuộm màu đất đỏ
Cao su vướng tóc mãi thơm mùi,
Tiếc quá nắng vàng phơi áo trận,
Vườn nhà em chuối chín vàng tươi.
Ta nhớ người bên đàn thỏ trắng,
Cho bầy gà nắm lúa đang phơi,
Chôm chôm hai gốc đong đưa võng,
Ru nắng mùa xuân đẹp nụ cười…

Nếu được đưa quân lên Định Quán
Cuối cùng một trận cũng là vui
Núi Chứa Chan kia sừng sững đứng
Sư đoàn 18 sao quân lui?
Thân ta là ngựa sao không hí
Cho nỗi đau lan rộng đất trời.
Hồn ta là kiếm sao không chém
Rạp ngã rừng xanh, bạt núi đồi.

Hỡi ơi! chân bước qua Bình Giã
Cẩm Mỹ nhà ai khói, ngậm ngùi!
Lửa cháy, cả lòng ta lửa cháy
Xóm làng Gia Kiệm nhớ khôn nguôi.
Đêm nay Xuân Lộc, đoàn quân rút
Đành biệt nhau, xin tạ lỗi người.

Chao ơi tiếng tắc kè thê thiết
Kêu giữa đêm dài sợ lẻ loi,
Chân bước, nửa hồn chinh chiến giục
Nửa hồn Xuân Lộc gọi quay lui.
Ta biết dưới hầm em đang khóc
Thét gầm pháo địch dập không thôi
Em ơi Xuân Lộc, em Xuân Lộc
Xích sắt nghiến qua những xác người.

20/4/75 GIÃ TỪ XUÂN LỘC
– Nguyễn Phúc Sông Hương –
Tiểu Đoàn Trưởng TĐ3, Sư Đoàn 18BB

Mười năm xa

Mười năm… Chớp bể mưa nguồn
Cành thơ ngây gởi lại vườn chiêm bao
Thời gian lăn nhịp con tàu
Băng qua ga xép bạc đầu tháng năm

Xa nhau buổi ấy rằm trăng
Tiếng cười buồn vọng chậm dần vào đêm
Tay gầy gõ cửa tìm quên
Mắt hồn nhiên thoắt buồn tênh vết chàm

Mười năm… Mùa đã muộn màng
Cành khô kỷ niệm chắn ngang lối về
Thẫn thờ cuồng bước chân quê
Ngáo ngơ mình giữa bộn bề phố đông

Nhớ thương như khói bay vòng
Đùn cay giăng xót mù chong bến bờ
Vụng về gọi nắng tìm mưa
Lòng riêng lạc lõng chim mùa ngu ngơ

Mười năm… Trăng vẫn ơ thờ
Mảnh gương vỡ cứa vần thơ đứt lìa
Mười năm… Mờ mịt lối về
Tàu qua ga xép còi khuya chiêu hồn

NGUYỄN LIÊN CHÂU

Chiều Mưa Uống Rượu

buồn xuống ngang vai chiều tới chậm
lòng tôi mưa bụi nữa đây em
không chắc đêm nay mà ngủ được
rượt tàn không ấm nhớ không tên

tâm sự cứ như là áo rách
từng chiều chuếnh choáng bước loanh quanh
hồn thôi bỏ mặc cho sương xuống
thương nhớ không vàng giọt nắng hanh

dừng chân dưới cột đèn châm thuốc
không gió mà tay lạnh rất đầy
mùa thu về nữa trên cây lá
mai mốt sẽ buồn như heo may

không biết tình xa chiều có lạnh?
người về qua một bến sông xanh
áo bay hay lá rơi vào Nội?
thương nhớ lòng theo mấy cửa thành

sao tôi cứ là mây viễn xứ
thèm về soi giữa mắt nhung xưa
mà không là một vầng trăng tỏ
nở giữa lòng em cả bốn mùa

mưa rụng thêm hồn tôi nữa đây
chiều tàn. rượu hết. sầu chưa say
mai về tay níu vai cầu cũ
cởi áo xưa buồn cho gió bay.

Tần Hoài Dạ Vũ
( Tập san VĂN số 143 tháng 12 ăm 1969 )

Kỷ Yếu 12B1 CVA

12B1 Trung Học Chu Văn An Saigon 1972

Hoàng Hải Thuỷ

Vietnamese author, writer, literature, writings, short essays, Viết Ở Rừng Phong, Công Tử Hà Đông

Sáng Tạo

Thư viện Thời Sự Văn Học Nghệ Thuật

Nguyễn Đàm Duy Trung's Blog

Trang Thơ Nguyễn Đàm Duy Trung

OVV

... Lắm Truyện ...

The Wit Continuum

Writer Mj Rains

~~~~ Thơ Thẩn ~~~~

.....Chỗ Vơ Vẩn

Nhạc Nhẽo

Âm thanh.... trong ... Tịch mịch !!!

Đàm Trung Phán

Những bài viết .....

%d bloggers like this: