Les Fleurs Du Mal

 

Hai tay đau đớn mùa bão dậy
Ôi người nằm lả tóc mưa bay
Trong khuya mộng đỏ nghìn trái độc
Rụng giữa hồn ta ánh nguyệt say

Khuyết Danh

Cười Khóc Tháng Tư

tháng tư
nắng đỏ
hoa phượng đỏ
nước mắt mẹ ta chảy ngược về …
cũng đỏ
Ôi những con đường, những dòng sông
những ngả rừng, bến tàu … ngày ấy
loang chung dòng máu hai miền !

tháng tư
những tưởng niềm vui hòa bình rực sáng
vươn vai rũ bỏ nhục nhằn

tháng tư
bao hoài bão lụi tàn, yên bình vỡ nát
chúng ta hỗn độn khóc cười
trong gầm rú điên cuồng
của vũ khí nhận từ xa !

tháng tư
đất nước tôi
nhức nhối nỗi đoàn viên …

Trần Thị Cổ Tích

Trăm Năm Còn Lại Chút Này

Thế là hết. ..
đến giờ ta từ tạ
Tôi về ngang qua lối ấy một chiều
Nắng nhạt quá , hoàng hôn thêm lặng lẽ
Bước chân buồn trong bóng đổ tịch liêu
Tôi vẫn biết. …
mùa xưa giờ đã hết
Hoàng hôn kia thơm ngả xuống phố rồi
Chẳng thể níu gót chân người viễn xứ
Thì cũng đành…gói giọt mắt tròn rơi….
Cho tôi gửi hoa vàng về bên đó
Trải rong rêu phủ kín chỗ xưa nằm
Để tôi biết một điều không thể khác
Rằng bóng người. …
cũng hóa đá…trăm năm. ..

Phù Vân

Kiếp sau

 

Bù em một tháng trời gần
Đơm hoa kết mộng cũng ngần ấy thôi
Bù em góp núi chung đồi
Thiêu nương đốt lá cũng rồi hoang sơ.
Bù em xuôi có ngàn thơ
Vẫn nghe trắc trở bên bờ sông thương
Quên thôi, bông sẽ phai hường
Mà xưa tiếng gọi nghe dường thiên thu
Non sông bóng mẹ sầu u
Mòn trong ngưỡng cửa, chiều lu mái sầu.

Thôi em xanh mắt bồ câu,
Vàng tơ sợi nhỏ xin hầu kiếp sau…

Cung Trầm Tưởng
Thi tập Tình Ca, xuất bản 1959

Gửi Thời Mười Sáu

Khi tôi về nơi đó có còn không
Có còn tuổi tròn trăng em mười sáu?
Con đường cũ nắng vương đầy vai áo
Khóm hoa vàng ngơ ngẩn đợi chờ ai?
Tóc thơ ngây đường rẽ thắt nơ cài
Thơm sách vở học trò ơi nhớ quá!
Bên cửa lớp có ai ngồi rất lạ
Chút mưa chiều lóng ngóng rớt ngoài sân
Đứng nơi đây hồi hộp biết bao lần
Nghe vương vấn buộc chân chiều tan học
Góc trời xưa một thời vang tiếng guốc
Gõ rộn ràng nhịp đập trái tim đau
Phố trở mùa nên lá phố xanh xao
Buồn nhốt kín trong quán nghèo cửa khép
Đêm lấp ló tủi thân hàng bông điệp
Tội cho trời hốc hác gió mùa qua
Ánh đèn chao nghiêng bóng trước hiên nhà
Treo trước cổng mối tình non chết yểu
Khi tôi về giấc mơ buồn lắc lẻo
Vầng trăng thời mười sáu có còn không?

Trần Văn Nghĩa

Nguồn: FB trần Văn Nghía

Người đi đâu…

Bàn chân bước người đi về một thuở
Lá phân vân bờ bến cát sương rung
Trời khuya khoắt phiêu du trăng bỡ ngỡ
Người đi đâu sông nước lạnh vô cùng!

Bóng trắng xa bay về em có thấy?
Cuối phương ngàn rừng núi mộng trong sương
Dòng sông đục dòng sông xưa sóng dậy
Nghe triền miên nức nở lệ bên đường

Một tiếng nói, một nụ cười chợt tắt
Hết mấy phen buồn trở lại bên đời
Đồng ruộng cũ màu trôi trong cỏ nhặt
Dưới bình minh rạ xám gốc trơ phơi

Trời vi vút én liệng vòng hớt hải
Đi đi em nguồn dậy mộng chiêm bao
Về thao thức canh chầy tìm trở lại
Bốn chân trời người đứng ở nơi nao

Màu con mắt bên màu xuân xiêu đổ
Ở bên kia nhìn trở lại bên này
Gió lay lắt bốn phương về dồn tụ
Bụi thu mờ ai phủi với hai tay…

Bùi Giáng

Gửi người em

Tôi đứng bên này bờ dĩ vãng
Thương về con nước ngại ngùng xuôi
Những người em nhỏ bên kia ấy
Ai biết chiều nay có nhớ tôi?

Tôi muốn hôn bằng môi của em
Mùa xưa thao thiết nắng hoe thềm
Lòng trong đã trắng tình nguyên thủy
Nghe bước xuân về êm quá êm

Em lắng tai đâu?… Chiều lững lờ
Thơ tôi vừa hát khúc ban sơ
Lòng chưa tội lỗi mà vô cớ
Bỗng muốn gục quỳ bên tuổi thơ

Em là em – tôi có là tôi?
Dù nghĩa thời gian ngăn cách rồi
Tôi đứng bên này lưu luyến quá
Những người em nhỏ của tôi ơi!

Hoàng Trúc Ly
1953

Về bến xuân xưa

Áo biếc xưa về qua bến tạnh
Ngày xuân tóc mới chớm ngang vai
Chị đi thoáng chút hương xoan muộn
Sóng sánh nghiêng lòng bao gã trai

Khăn đào xưa đùa cùng gió nội
Theo người qua trăm chặng lao đao
Chị gánh sương đi từ hừng sáng
Khuya về, vai nặng gánh trăng sao

Cậu bé ngày xưa thường tha thẩn
Ôm đàn ra bến hát nghêu ngao
Đón chị, đón quà, và đón cả
Vòng tay thơm gió bụi ngọt ngào

Hương xoan nay đã xa vời vợi
Thuyền cũ đi về vắng bóng ai
Lênh đênh trên bến vần thơ trắng
Nhuộm áo khăn xưa màu trăng phai.

Mường Mán

Áo lụa

 

 

 

một sợi tóc biếc
dài như mưa thu
lẫn trong sương mù

guốc nào động nhỏ
hoa nào rơi thưa

ai kia áo lụa
bước đi chần chừ

Phạm Thiên Thư

Khúc tháng ba

Hoa điệp vàng tháng ba
Những phố mùa mưa xa
Một tên người vừa nhớ
Một tên người vừa quên ….

Những phố dài anh đi
Mái nhà lên rêu xám
Chút tình nào phơi mưa
Em không là rêu bám

Hoa điệp vàng tháng ba
Những phố mù mưa xa
Một tên người ở lại
Suốt một đời riêng ta

Những đám đông vắng em
Là nỗi buồn anh đấy

Những bậc cầu thang quen
Căn phòng quen – ghế trống
Hoa hồng và bánh kem
Chút tuổi thơ ảo mộng

Hoa điệp vàng tháng ba
Mùa hạ dài đi qua
Khói trời hong mái tóc
Chút buồn nào trong hoa…

Đỗ Trung Quân

Trường Sa Hành

Toujours il y eut cette clameur,
toujours il y eut cette fureur…
Saint John Perse

Trường Sa! Trường Sa! Đảo chuếnh choáng!
Thăm thẳm sầu vây trắng bốn bề.
Lính thú mươi người lạ sóng nước,
Đêm nằm còn tưởng đảo trôi đi.
Mùa Đông Bắc, gió miên man thổi
Khiến cả lòng ta cũng rách tưa.
Ta hỏi han, hề, Hiu Quạnh lớn
Mà Hiu Quạnh lớn vẫn làm ngơ.
Đảo hoang, vắng cả hồn ma quỉ.
Thảo mộc thời nguyên thủy lạ tên
Mỗi ngày mỗi đắp xanh rờn lạnh
Lên xác thân người mãi đứng yên.
Bốn trăm hải lý nhớ không tới.
Ta khóc cười như tự bạo hành,
Dập giận, vác khòm lưng nhẫn nhục,
Đường thân thế lỡ, cố đi nhanh.
Sóng thiên cổ khóc, biển tang chế.
Hữu hạn nào không tủi nhỏ nhoi?
Tiếc ta chẳng được bao nhiêu lệ
Nên tưởng trùng dương khóc trắng trời.
Mùa gió xoay chiều, gió khốc liệt,
Bãi Đông lở mất, bãi Tây bồi.
Đám cây bật gốc chờ tan xác,
Có hối ra đời chẳng chọn nơi?
Trong làn nước vịnh xanh lơ mộng,
Những cụm rong óng ả bập bềnh
Như những tầng buồn lay động mãi
Dưới hồn ta tịch mịch long lanh.
Mặt trời chiều rã rưng rưng biển.
Vầng khói chim đen thảng thốt quần,
Kinh động đất trời như cháy đảo.
Ta nghe chừng phỏng khắp châu thân.
Ta ngồi bên đống lửa man rợ,
Hong tóc râu, chờ chín miếng mồi,
Nghe cây dừa ngất gió trùng điệp
Suốt kiếp đau dài nỗi tả tơi.
Chú em hãy hát, hát thật lớn
Những điệu vui, bất kể điệu nào
Cho ấm bữa cơm chiều viễn xứ,
Cho mái đầu ta chớ cúi sâu.
Ai hét trong lòng ta mỗi lúc
Như người bị bức tử canh khuya,
Xé toang từng mảng đời tê điếng
Mà gửi cùng mây, đỏ thảm thê.
Ta nói với từng tinh tú một,
Hằng đêm, tất cả chuyện trong lòng.
Bãi lân tinh thức, âm u sáng.
Ta thấy đầu ta cũng sáng trưng.
Đất liền, ta gọi, nghe ta không?
Đập hoảng Vô Biên, tín hiệu trùng.
Mở, mở giùm ta khoảng cách đặc.
Con chim động giấc gào cô đơn.
Ngày. Ngày trắng chói chang như giũa.
Ánh sáng vang lừng điệu múa điên.
Mái tóc sầu nung từng sợi đỏ
Kêu dòn như tiếng nứt hoa niên.
Ôi lũ cây gầy ven bãi sụp,
Rễ bung còn gượng cuộc tồn sinh,
Gắng tươi cho đến ngày trôi ngã
Hay đến ngày bờ tái tạo xanh.
San hô mọc tủa thêm cành nhánh.
Những nỗi niềm kia cũng mãn khai.
Thời gian kết đá mốc u tịch,
Ta lấy làm bia tưởng niệm Người.

– Tô Thùy Yên –
3-1974