Buồn như

Buồn như ly rượu cạn,
Không còn rượu cho say.
Buồn như ly rượu đầy,
Không còn một người bạn.

Buồn như đêm khuya vắng,
Qua cửa sổ trông trăng.
Buồn như em nói rằng:
Nhớ anh từng đêm trắng.

Buồn như yêu không được
Dù người yêu có thừa.
Buồn như mối tình xưa
Chỉ còn dòng lưu bút.

Buồn như buồn như thế,
Buồn như một kiếp người.
Đây cõi lòng quạnh quẽ
Buồn như đóa hoa rơi!

Tạ Ký
1928 – 1979

Advertisements

Còn Lại

đêm ôm lấy nỗi mong đầy
tình chia mỗi giọng rượu say nửa hồn
đèn khuya hắt vắng chao buồn
chợt im lắng tiếng khuất nguồn vẻ xưa
tìm nhau qua mắt cơn mưa
nghe mờ xa hát bơ vơ ngọt ngào
còn bên nhau một buổi nào
phố hun hút chảy mưa dào dào tuôn.

Nguyễn Chí Kham
( VĂN số 118 ngày 15 tháng 11 năm 1968 )

Áo Lụa

girl

Em phơi áo lụa ngoài sân vắng
Anh gửi thương về để nhớ nhung
Nắng úa đầu hiên chiều lắng xuống
Phất phơ tà áo trắng vô cùng

Từ bữa thương nhau lòng nhớ lòng
Mây bay tà lụa trắng mây bồng
Mây lùa trong tóc bay theo áo
Mây gói hồn anh trong mắt trong

Em thẹn thùng như áo lụa bay
Áo bay đầy nhớ cả chiều nay
Ngày em mười sáu, anh mười tám
Tình gửi đầu mi, hẹn cuối mày

Đã bốn mùa em may áo thu
Áo vàng theo lá rụng bờ thu
Anh xin mây trắng về thương nhớ
Chải lụa ngày xưa mơ áo thu

***

Ai phơi áo lụa ngoài sân vắng
Để gió thu về lả lướt bay
Áo vẫn còn nguyên màu lụa trắng
Không hay người đã…vắng phương nầy

Tà áo lụa xưa ngút cuối trời
Em còn may áo lụa hay thôi
Anh còn lưu luyến trăng mười sáu
Mười sáu trăng buồn theo lứa đôi.

Hoàng Quy
(Tạp chí Bách Khoa số 139, 15-10-62)

Bài Tháng Giêng

Ước Mơ Hòa Bình – Phạm Văn Mùi

Tháng Giêng về trên lá cỏ
áo vàng lụa óng như tơ
Mẹ cười : ô hay cô nhỏ
điệu vừa vừa đó nghe chưa !

Tháng giêng hồng lên đôi má
tưởng như nắng cũng theo về
Có người khen sao xinh quá
ngượng ngùng em lấy tay che

Tháng giêng nồng nàn hoa thắm
chân chim về rộn vườn nhà
hiên ngoài có đôi mắt ngắm
nhưng mà tuổi bướm còn xa

Tháng giêng mượt mà áo mới
tóc dài em ngát hương chanh
ước mơ nào xa vời vợi
và dễ thương như trời xanh

Tháng giêng chim về hái trái
em về áo lụa mong manh
gió mênh mang mùi cỏ dại
ánh nhìn ai đó long lanh

Tháng giêng mùa hoa vàng đến
gởi lên mái tóc em dài
Tháng giêng mùa dâu vừa chín
môi hồng em có ngây say

Tháng giêng ngàn hoa mở hội
mời em từng bước dịu dàng
chân chim cành gai bối rối
ơi em công chua hoa vàng

Tháng giêng như giòng sông nhỏ
êm đềm tóc xoã ngang vai
em về nương theo cánh gió
gửi mây những nỗi sầu dài

Tháng giêng ngọt ngào tiếng hát
ru em ngủ những giấc nồng
sớm mai nắng vào thức dậy
bốn mùa hãy vẫn là xuân

Tháng giêng tháng giêng rực rở
thầm xin một đời yên vui
thời gian âm thầm bước nhỏ
êm đềm qua mãi không thôi.

Tôn Nữ Thu Dung

(Trích từ tạp chí TUỔI HOA số 232, ra ngày 01/3/1975)

Đêm huyền diệu

còn lại đây mùa giáng sinh năm cũ
ngày em đi Chúa cũng bỏ anh rồi
gom nỗi nhớ vào những chiều vô trú
anh một mình ngồi với bóng anh thôi

một mình anh làm sao mà bớt lạnh
làm sao mà nguôi thương nhớ về nhau
hoang hoải quá một chân trời ngắt tạnh
tiếng chuông ngân vọng lại giữa đêm sầu

bên hang đá anh chờ Người giáng thế
làm mục đồng quanh chân Chúa ba ngôi
khe khẽ đếm những vì sao cô lẽ
rơi xuống trần thành mầu nhiệm mân côi…

…giáng sinh xưa chỉ còn trong nỗi nhớ
mùa noel và đêm thánh vô cùng
nghe lạnh buốt mùa đông nào rạn vỡ
giờ chỉ còn trong ký ức mênh mông…

Nguyễn Minh Phúc

Nguồn :Sáng Tạo

SAIGON, nơi những quán cà phê

 

 

 

Tặng thổ mộ Phú Thọ,

chuyến thủy táng mặt trời.

 

 

 

 

những ngày SAIGON ngậm cười
nơi những quán cà phê bật khóc
những ngày rã rời
cô độc
trong mịt mù khói thuốc
em bước lên tìm kiếm mặt trời

những ngày SAIGON chơi vơi
Phú Thọ quàng vai phố thức
những quán cà phê ngập ngụa dưới mưa
có cái quán cà phê tiền kiếp
năm xưa
mời anh ngồi gõ nhịp
theo tiếng hát Thiên Trang rớt xuống đáy ly

những ngày SAIGON chia ly
những quán cà phê ray rức
ngụm cà phê sướt mướt
trên môi em đẫm ướt giọt mưa đêm
anh biết mùa tình lỡ làng
vội đánh mất những điều chưa thể mất

những ngày SAIGON hòa bình
bên thương tích chiến tranh la liệt
trong những quán cà phê oan nghiệt
ngụm cà phê tiết liệt
vẫn dành cho anh giữa chốn đông người
Phú Thọ-SAIGON thổ mộ một thời
chuyến cuối cùng
đưa mặt trời thủy táng

những ngày SAIGON choáng váng
dấu dép anh mòn nhẵn con đường
những ngày Phú Thọ tai ương
quán cà phê gục đầu khóa cửa
ôi từng hàng cây trang lứa
không còn em
trụi lá
lẻ loi.

Phạm Hồng Ân
Hiên Thư Các, mưa 16/09/2015

Nguồn : Sáng Tạo

Say nhớ cố nhân

 

Chén này say nhớ anh xa
Chén này để gọi nhau là cố nhân
Chén đầy soi mặt tần ngần
Chén vơi thăm thẳm mộ phần đấy ư
Rượu nào cho ấm đêm thu ?
Rượu nào cho xác thân nhừ đắng cay ?
Rượu xưa môi ấm tình say
Bây giờ môi đắng rượu này xót xa
Chén vơi gõ nhịp cuồng ca
Say quên để gọi nhau là cố nhân

Hoàng Hương Trang

Duyên Liêu Trai

Phòng vắng chưa nằm đầy giấc mơ
Vang cười chợt tỉnh có đâu ngờ !
Nửa trang kỳ sử hồ lay gối
Bốn mặt thu phần quỉ đọc thơ
Hẹn một đời sau âu cũng vậy
Tình trăm năm cũ lại bây giờ
Kìa ai dong đuốc xa dần mãi
Eo óc canh gà những ngẩn ngơ

Hư Chu
1923-1973
Bách Khoa số M, ngày 1-6-1973

Gặp Lại Tình Xưa

 

Phố đông, người cũ ngỡ chiêm bao
Tay nắm lòng run lệ khẽ trào
Năm tháng lạ thêm làn phấn mỏng
Quầng đen bờ mắt lạc hoa sao

Phùng Kim Chú
1940 – 2006
Trích thi tập THƠ 28 SAO

Chút hương

Ta về
nắng có vàng tay
Có còn thấp thoáng
thu rơi áo người
Có còn
ánh mắt đầy vơi
Lung linh trong gió
nói lời thương yêu

Ta về
nắng đã như chiều
Thơ ngây đã vắng
cánh diều đã tan
Ta về
đò đã qua sông
Người đi để lại
trăm năm dỗi hờn

Ta về
ai có lang thang
Thả trên lối cỏ
chút hoàng hôn xưa
Ta về
Rét buốt cơn mưa
Khép đôi cánh hạc
Cho vừa nhớ mong

Ta về
Lá đổ muôn trùng
Đôi cánh chuồn mỏng – Bay tung mặt hồ
Những đôi cánh nhỏ bơ vơ
Vá dùm ngang dọc – lòng ta nỗi buồn

May… mùa xuân còn chút hương
Cho ta hiểu lẽ
Vô – Thường – Hợp – Tan

Lê Thị Kim