Anh còn nợ em

thienhuong-AnhconnoEm0

Hình   Thiên Hương

Anh còn nợ em
Công viên ghế đá
Lá đổ chiều êm…

Anh còn nợ em
Dòng xưa bến cũ
Con sông êm đềm

Anh còn nợ em
Chim về núi Nhạn
Trời mờ mưa đêm…

Anh còn nợ em
Nụ hôn vội vã
Nắng chói qua rèm

Và còn nợ em
Cuộc tình đã lỡ
Con tim anh mềm…

Anh còn nợ em!

Phạm Thành Tài

Nhạc Anh Bẳng – Quỳnh Lan trình bày

Phố tháng giêng

phocohoian

Mùa dặt dìu mùa trôi qua ngõ
Gió ngập ngừng chuốt sợi mưa xuân
Phố tháng giêng tình như phố cổ
Bước ai qua dáng nhỏ tần ngần

Phố tháng giêng ừ thì vui đấy
Thi nhân già cũng dậy làm thơ
Bên hiên nhà vừa bung sắc đỏ
Giò phong lan đu gió nét hờ

Phố tháng giêng mưa về trẩy hội
Khóm lộc vừng nhớ giọt gianh xưa
Em cất lên bài ca xưa cũ
Lời nhẹ nhàng tựa một ý thơ

Phố tháng giêng tình nhân bước vội
Em quay lưng giữa phố khóc thầm
Đợi mùa qua lại về bên cửa
Tháng giêng này nghe mưa lâm thâm

Phạm Thị Nhung

Gọi anh mùa xuân

tmt-xuan

Đã lâu quá anh không về gõ cửa
lồng ngực em. Trái đỏ vẫn còn nguyên
mùa xuân đến em lên đồi gọi gió
thả đam mê và buông những ưu phiền

Em mở áo cho xuân coi lồng ngực
trái tim em mảnh vườn cũ quê nhà
cành mai chiết tay ai còn in dấu
thiều quang ơi! Hoa nhớ đến xót xa

Em mở áo cho xuân coi lồng ngực
trái tim em như một ngọn hải đăng
lửa sinh diệt thắp hoài không dám tắt
bờ bến nào mà cá vẫn bặt tăm

Em mở áo cho xuân coi lồng ngực
trái tim em trầm quế đợi xông hương
con chim nhỏ đã bay qua biển Bắc
ai tìm ai ngậm ngải giữa mù sương

Đã lâu quá anh không về gõ cửa
lồng ngực em. Trái đỏ vẫn còn nguyên
ôi có phải mùa xuân đang nhóm lửa
tay lạnh thế này ai sưởi cho em.

Trần Mộng Tú

(12/1994)

Hoa tầm xuân

hoatamxuanb

Tặng H. bé

Con đường này xưa có tầm xuân nở
Dòng sông cũ cánh buồm giăng trắng xoá
Nay cạn khô trong cỏ dại u buồn
Những đền đài thuở trước đã tan hoang
Những chùa cổ chiều mưa rêu ướt lạnh
Chìm trong đất những chùm hương dĩ vãng
Tầm xuân ơi hoa chết đã lâu rồi
Nay ta về lặng lẽ tháng giêng hai
Em nhắc chuyện những bông tầm xuân cũ
Giọng em sáng như một chùm nắng nhỏ
Ấm chiều sương run lạnh của chùa hoang
Tro phủ lòng anh những trìu mến đã tàn
Em chẳng biết em vô tư khêu dậy
Và gió thổi quanh em, tóc rối
Những bông hoa đã mất vụt bay về
Như giọt sương run rẩy cạnh đường đi
Như hoa vẫn còn hồng trên mặt đất
Hoa tìm mùa xuân suốt đời chẳng gặp
Anh suốt đời chẳng gặp sắc tầm xuân
Em hồn nhiên em chẳng biết anh buồn
Em cứ kể về loài hoa bé nhỏ
Những chùm hoa nở bừng trong gió
Những chùm hoa ngày cũ chết lâu rồi.

Lưu Quang Vũ
Mùng 3 Tết Nhâm Tý

Mộng Vàng Qua Đầu Ngõ

maivang

 

Áo vàng như mộng qua đầu ngõ
Em lễ chùa nào đêm hôm nay
Ngoài sân nụ áo khăn rồi đó
Một dòng hương khói mọc trên tay.

Khói hương mỏng mảnh lên trời rộp
Đêm lạnh mà sao chợt ấm lòng
Áo vàng hay mộng qua đầu ngõ
Mùi hương rớt lại giữa thinh không.

Đêm ấy lòng anh không có tuổi
Vui theo màu pháo đỏ sân nhà
Áo vàng hay mộng qua đầu ngõ
Có phải giao thừa em đã qua?

Có phải áo vàng – em đấy không
Mai ra ngõ vắng đứng bâng khuâng
Hay là mai nở tưng bừng quá
Anh bước tìm hoài những dấu chân.

Đỗ Trung Quân

Ngày cuối năm

dead_winter_days

Ngày cuối năm chợt nhẹ hều thân thể
Chắc sống lâu nên tinh lực cạn cùn
Đêm trừ tịch đen như trùm bao tải
Ra ngóng trời đuôi mắt kéo đường nhăn
Đêm sâu ngút như vết thương bị chém
Treo tòn ten sợi tóc bạc trên đầu
Tay vuốt mặt nặng hơn hòn đá tảng
Sờ trên cằm quên cạo mấy cọng râu
Vạch cổ áo gió lùa se thắt lạnh
Tuổi bao nhiêu chưa cạn máu cô hồn
Vẫn đuổi rượt những cuộc tình khâm liệm
dẫu qua thời ta một thuở du côn
Đóm thuốc đỏ soi đêm tìm tri kỷ
Vẫn còn em ẩn náu buổi phân lìa
Tay cấu thử vu vơ vào không khí
Đụng giữa trời tĩnh lặng giọt sương khuya
Chớp con mắt đoạn đời đang gãy đứt
Canh bạc tàn vẫn chưa chịu thua non
Năm đùn đẫy tuổi chùi gần lỗ huyệt
Đang đợi ta giữa trời đất vô cùng

Quan Dương

Nghe Gió Tết Nôn Nao Nhớ Nhà

chan-trau

Bìm bịp kêu từng hồi như khản giọng
Văng vẳng tiếng trâu da diết gọi đồng
Giàn mướp trổ bông- giàn bầu đơm nụ
Lao xao nghe xuồng họp chợ cuối năm

Gió tết thổi qua khoảng trời tăm tắp 
Thoảng mùi rạ rơm khói bếp cay nồng 
Thương quá là thương một thời chân đất 
Nhớ cánh chuồn bay thấp thoáng ven sông

Nhớ chim chìa vôi hót sớm mai hồng 
Em thơ dại mắt dõi nhìn đăm đắm 
Quê chúng mình chỉ hai mùa mưa nắng 
Phù sa đục ngầu hạt lúa thêm thơm

Nửa đời người xa xứ cứ bâng khuâng 
Mơ mãi-mơ hoài- buổi cơm sum họp 
Nghe gió tết lòng nôn nao rạo rực 
Chuyến xe đò cháy bỏng cháy tim thơ

Có còn không em lá vườn xưa cũ 
Đợi anh về gom đốt tối ba mươi 
Có còn không em màu hoa tràm nhớ
Năm tháng dầu tàn hương sắc chưa phai

Linh Phương

Gió phù dung

phudung

Vẫn là cơn gió ấy đang thổi trong vườn
Rạng ngời lên những tháng ngày đã cũ
Gió ngọc lan
Và gió phù dung

Gió làm lay động
Những chồi non
chưa nhú
Những hàng cây
chưa mọc
Những nhành hoa
chưa mở

Lão ngồi bên chiếc bàn gỗ mục
Cạnh bức tường rêu mốc
Nghe gió thổi
Và thầm khóc cho những chân trời đã mất

Chỉ có con mực tung tăng chạy trong vườn
Xới tung lên những lớp lá vàng
Đã rụng từ mùa thu năm trước

Vẫn là cơn gió ấy
Cơn gió nàng bỏ lại
Sau buổi chiều nàng ra đi
Mang theo giọt nắng cuối cùng màu mận chín

Và khi gió ngưng thổi
Lão
Cái bàn
Bức tường
Hóa thân thành tĩnh vật.

Trương Xuân Thiên

Tục Du

lighthousebw

Ðời ta cắn cỏ trăm đường
Khai sinh kết nghĩa với phường tục du
Lá buồn từ độ sang thu
Ta buồn từ độ sương mù mới sa
Lang thang trong buổi chiều tà
Tìm trăng trăng khuyết tìm hoa hoa tàn
Từ ta tan giấc mộng vàng
Quê hương nghìn dặm ngỡ ngàng bước chân
Hỏi đời ai kẻ tri âm
Về cho ta gởi tấm lòng viễn phương
Hồn ta là một con đường
Mà ai qua đó còn vương phấn hồng
Hồn ta là một giòng sông
Chở bao nhiêu nước về lòng biển sâu
Hồn ta là một nhịp cầu
Mà ai qua đó để sầu lại đây
Hồn ta là một cành cây
Ai về ngủ đậu chờ ngày mưa qua
Hương tàn phấn đã bay xa
Thôi về mộng với màu hoa năm nào.

Trần Trung Ðạo

Vô Đề

coinghintrung

Đôi mắt ướt tuổi vàng
Cung trời hội cũ
Áo màu xanh
Không xanh mãi
Trên đồi hoang

Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ.
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn.

Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan
Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng.

Đếm tóc bạc
Tuổi đời
Chưa
Đủ
Bụi đường dài
Gót
Mỏi
Đi
Quanh

Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ
Suối nguồn xa
Ngược nước
Xuôi ngàn

Tuệ Sỹ