Lúc anh đưa nhỏ về

Lúc anh đưa nhỏ về
những hạt sương xúm xít gót chân
Hạt sương nào vừa rơi vào trong mắt
Có phải vì em . Hạt sương khuya biết khóc
mai nhỏ về bên ấy không em

Thấm chút gì buồn . Lành lạnh 
Nửa đêm
Cơn bão vô danh rớt lời im lặng
Bờ vai nhỏ mềm vẫn chưa đủ ấm
Mai nhỏ về trống lại một vòng tay

Mai nhỏ về bịn rịn hạt sương khuya
Anh bỗng quạnh hiu như đã từng như thế
Gió gói gót chân cất vào tà áo lụa
Mùa hạ huyền còn đọng dưới ánh trăng
Một chút gì lóng lánh rất quê hương
buồn se se xỏ luồn như sợi chỉ
Mặt trăng non mọc gầy trên gò má
Ngay chỗ để dành . 
Từ duyên nợ cho riêng anh

Một miếng say sao đủ phù vân
nên lon bia uống hoài không cạn
Lúc đưa nhỏ về bắc chiếc cầu dĩ vãng
Thắp ngu ngơ điếu thuốc soi đường

Những hạt sương khuya thấm ướt gót chân
Có hạt sương nào vừa rơi vào trong mắt

Quan Dương

Advertisements

Mưa lăn trên kiếng cửa

Tình đau về với ta buồn
Buồn ta cũng tạt như nguồn mưa đông
Mắt em có thấm lạnh hồn?
Mưa ta có lệ ngoằn trên kiếng đời?
Tháng mười một, gió, thấp trời
Là ta ủ dột lòng mùi khóc ai
Hỡi người như chuyện mây bay
Cám ơn em bỏ thiên tài tang thương!
Tình đau về với ta buồn
Buồn ta cũng dịu như sương đầu ngày
Hiên người ẩm giọt mù mai
Thì sương vắn đẫm sầu dài mấy trăng…
Em ngồi em lạnh bàn chân
Tình hay ho thuở dằn lòng ngó ra!
Ngày chiều phất vạt mưa qua
Cám ơn em đã lệ sa kiếng ngoài…
Ơn người cứ phụ lòng ai
Ơn đời sống một đề tài khổ đau!

Nguyễn Tất Nhiên
Westminster, CA, 06/11/87

Phượng

Mùa lá ngó lên
Màu trời của lá
Mây trời ngó xuống
Mùa nước mưa nguồn

Cồn cát tương lai
Bãi trăng quá khứ
Triều biển xô dài
Áo lồng mặc thử

Nước mắt do lai
Miệng cười do thái
Người đã nghiêng vai
Và thân ngây dại

Nước mắt trong hoa
Khóc người cổ lạp
Em sẽ mang hoa
Về sông sóng đáp

Những người ngồi đó
Chờ đợi rất lâu
Và trong khi đó
Nước đổ dưới cầu

Em bước qua mau
Như màu hoa cũ
Nắng hạ kia đâu
Gọi hồn tu hú

Trời sẽ bỏ đi
Đất sẽ bỏ đi
Nước sẽ bỏ đi
Nghĩa là nghĩa là

Bùi Giáng

Mưa Nguồn và Lá Hoa Cồn,
NXB An Tiêm tái bản, Saigon 1973.

Tình Mộng

Hỡi ai đấy, qua hồn tôi một buổi
Để khối sầu ở lại giữa đôi tay
Đây trái tim khô héo tự phương này
Với mơ ước giăng đầy khung hồn nhỏ
Tôi làm thơ, bướm hoa xưa còn đó
Với mộng đời bát ngát vút lên cao
Có hương thơm đưa suối tóc ngọt ngào
Dìu chân nhẹ đi vào thương mến cũ
Vì yêu em nên tôi yêu vũ trụ
Dù mặt trời có đốt cháy nhân gian
Dù mưa rơi có nát đá tan vàng
Dù mây gió có mang màu địa ngục
Tôi nguyện giữ ngọn lửa hồng trong ngực
Cùng tình yêu tôi cất cánh bay xa
Lời thơ tôi như một khúc sinh ca
Một hơi thở, một nụ cười khoan nhã

Tôi yêu em như yêu vầng sao lạ
Từ cõi nào trôi giạt đến bên tôi
Chỉ nhìn nhau mà chưa dám cất lời
Thường che giấu những buồn phiền câm nín
Tôi ngửa mặt rõi theo chiều én liệng
Như đan tình kết lưới giữa không gian
Mùa hạ qua, thu biếc cũng phai tàn
Và đông xám đã trôi vào hiu quạnh
Xuân chợt đến mà sao lòng vẫn lạnh
Bởi vì em chẳng biết có tôi yêu
Từng sớm, từng trưa rồi lại từng chiều
Từng đêm xuống cô liêu giường chiếu mỏi
Tôi làm thơ để lãng quên chờ đợi
Để đánh lừa năm tháng trước hư vô
Xin yêu tôi bằng tội lỗi bất ngờ
Bằng tất cả những giờ em có mặt.

Tạ Tỵ
1922 – 2004

Sầu Hạ

Buổi sáng phố chia hai lòng ẩm đục
Gót chân về em gửi lại bâng khuâng
Ngày tháng cách em niềm mơ rã mục
Một phương duyên anh vọng tưởng bao lần

Dù mắt ngỏ lòng trao vời vợi quá
Người xa người rồi nỗi nhớ bình phương
Quanh giấc ngủ cơn trầm mê mệt lả
Mầm cô đơn mọc rễ bốn chân giường

Rời cố đô mù nỗi sầu lăng tẩm
Mộng phiêu du nghe mỏi rụng tay chèo
Biển lặng sông dài trời cao thăm thẳm
Một con thuyền không có bến buông neo

Hằng Vũ
Bách Khoa số 328, ngày 1-9-1970

Xế Chiều

em ở góa cho trọn ước nguyền
sau khi chồng chết vì bệnh tim
tôi cũng bệnh tim nhưng chưa chết
giống như chồng em tôi yêu em

tử tế với nhau tình láng giềng
vật gì khiêng nặng để tôi khiêng
tôi khiêng mối tình tôi mỗi bữa
mỗi bữa bây giờ đã sáu năm

tôi tỏ lòng tôi qua văn chương
tặng thơ em đọc chỉ cảm ơn
rồi nói lảng sang ngay chuyện khác
tôi cười mà buồn nhói cả tim

em khen tôi người có tâm hồn
tâm hồn tôi một khối cô đơn
em cũng biết lòng tôi sung sướng
mỗi lần em mời đến nhà ăn

tôi với em hai chiếc lá vàng
mọc gần nhau trong ánh tà dương
bữa nọ cầm tay em cho nắm
xong nói bạn già để tui yên

giúp nhau lúc khỏe lúc ho hen
sáu năm tình chỉ đủ tương lân
rồi em báo vào viện dưỡng lão
cấm không cho tôi nhập viện cùng

Bắc Phong

Nguồn :FB Bắc Phong

Hoa quỳnh

 

giọt chiều
ly cà phê đậm đặc
mắt nửa ướt nửa cay
Hà Nội thu đã cuối ngày
em tóc xõa nửa đồng tiền lúng liếng
thương ơi thương đóa quỳnh hoa tim tím
ta ngược xuôi tìm chút nhớ trong quên…

giọt đêm
…tóc chảy dài bóng tối
lối huyền hoặc giấc đêm
chòng chành nhớ
chòng chành quên
từ sâu thẳm mùi quỳnh hoa ngan ngát
trong mắt đỏ chừng như còn hạt cát
khát
nâng ly
cà phê đắng nguội tanh…

giọt khuya

…đêm về sáng
nụ quỳnh hoa thoát xác
cánh mong manh
tim tím lung linh
người con gái
nụ cười xinh
đồng tiền nhạt nhòe trong vũng tối
em ngồi bó gối
tóc trượt suối vai
tiếc cho thời mãn khai vừa dứt
hương còn ngây ngất
hoa đã tàn phai
thương hoa – em bật tiếng
quỳnh ơi, quỳnh ! *
thương em – ta gọi khẽ
mình, mình ơi…

giọt sáng
…thẫn thờ vuốt xác hoa
đóa quỳnh không còn màu tim tím
với tay tìm kiếm
váng vất lạnh – phẳng phiu đến lịm hồn
nụ hôn trong đêm
ồ, chẳng qua là mộng mị
nâng ly cà phê nóng
sóng sánh giọt nâu mắt em
tỉnh ra – chợt ta thấy
bên ta – có dáng em chập chờn…

giọt trưa
…nơi tôi ở – trưa qua vùng bóng xế
Hà Nội em – đêm trăng đã sắp tàn
ngàn cánh tím rơi
tôi dụi cay mắt ướt
quỳnh hoa ơi
nhớ cháy bỏng môi say
ngày tháng năm cứ thế mà xoay
hằn trong tôi những đường quên góc nhớ
chiếc thìa con
tôi ngồi đây khuấy mãi
tách cà phê
lại nguội đắng tự bao giờ.

PK

Nguồn : FB Phương-Khanh Phạm

Phương-Khanh Phạm

 

Sài Gòn

hồn nhiên trong tấm áo dài
đi học bị vướng kẽm gai lề đường
tuổi trẻ thời chiến quê hương
có ai hồi tưởng không buồn xót xa

Bắc Phong

Nguồn : FB Bắc Phong

Em bỏ chồng rồi anh bỏ vợ được không ?

(Cho những người đàn bà không danh phận…)

Em bỏ chồng rồi anh bỏ vợ đi thôi
em muốn cùng anh tung tăng dạo phố
muốn ngồi bên nhau ngắm trời mưa đổ
muốn hằng đêm anh kê gối em nằm

Có dám cùng em qua những thăng trầm
lúc hạnh phúc tột cùng lúc đớn đau tột độ
hay chỉ biết yêu em trong lo sợ
lúc phấp phỏng với người này, khi có lỗi với người kia

Chẳng ai muốn cuộc đời cứ phải sẻ chia
đeo mặt nạ đã làm em kiệt sức
xin một lần đau để rồi sống thực
em bỏ chồng rồi, anh bỏ vợ được không?

Đã biết chẳng thể cùng nhau đi đến tận cùng
đàn bà khi yêu muôn phần ngu dại
tự biến mình thành người đàn bà trong bóng đêm
rồi dối lòng bằng vẻ ung dung tự tại
ai hay mắt ướt đêm dài?

Em biết cả rồi, em thực sự sai
chỉ đàn bà thiêu thân, đàn ông luôn dừng đúng lúc
chẳng ai dại gì phá đi một gia đình đang ấm êm hạnh phúc
thả mồi bắt bóng bao giờ…

Chỉ đàn bà thôi là cứ dại khờ
chót lưỡi đầu môi mà cứ tin là thật
nếu còn nói lời yêu đong đầy đường mật
em bỏ chồng rồi, anh bỏ vợ cưới em…

(NTTY)
24022018

Anh Hùng Vô Danh

 

Họ là những anh hùng không tên tuổi
Sống âm thầm trong bóng tối mênh mông,
Không bao giờ được hưởng ánh quang vinh,
Nhưng can đảm và tận tình giúp nước

Họ là kẻ muôn nghìn năm thuở trước
Đã phá rừng, xẻ núi, lấp đồng sâu
Và làm cho những đất cát hoang vu
Biến thành một giải san hà gấm vóc

Họ là kẻ không nài đường hiểm hóc,
Không ngại xa, hăng hái vượt trường sơn
Để âm thầm chuẩn bị giữa cô đơn
Cuộc Nam tiến mở giang sơn lớn rộng

Họ là kẻ khi quê hương chuyển động
Dưới gót giày của những kẻ xâm lăng
Đã xông vào khói lửa quyết liều thân
Để bảo vệ Tự Do cho Tổ Quốc

Trong chiến đấu, không nài muôn khó nhọc
Cười hiểm nguy, bất chấp nỗi gian nan,
Người thất cơ thành thịt nát xương tan
Nhưng kẻ sống lòng son không biến chuyển.

Và đến lúc nước nhà vui thoát hiểm
Quyết khước từ lợi lộc với vinh hoa.
Họ buông gươm quay lại chốn quê nhà
Để sống lại cuộc đời trong bóng tối.

Họ là kẻ anh hùng không tên tuổi
Trong loạn ly như giữa lúc thanh bình
Bền một lòng dũng cảm, chí hy sinh
Dâng đất nước cả cuộc đời trong sạch.

Tuy công nghiệp không ghi trong sử sách,
Tuy bảng vàng bia đá chẳng đề tên,
Tuy mồ hoang xiêu lạc dưới trời quên
Không ai đến khấn nguyền dâng lễ vật,

Nhưng máu họ đã len vào mạch đất,
Thịt và xương trộn lẫn với non sông
Và anh hồn chung với tấm trinh trung
Đã hòa hợp làm linh hồn giống VIỆT.

Đằng Phương – Nguyễn Ngọc Huy

Kỷ Yếu 12B1 CVA

12B1 Trung Học Chu Văn An Saigon 1972

Hoàng Hải Thuỷ

Vietnamese author, writer, literature, writings, short essays, Viết Ở Rừng Phong, Công Tử Hà Đông

Sáng Tạo

Thư viện Thời Sự Văn Học Nghệ Thuật

Nguyễn Đàm Duy Trung's Blog

Trang Thơ Nguyễn Đàm Duy Trung

OVV

... Lắm Truyện ...

The Wit Continuum

Writer Mj Rains

~~~~ Thơ Thẩn ~~~~

.....Chỗ Vơ Vẩn

Nhạc Nhẽo

Âm thanh.... trong ... Tịch mịch !!!

Đàm Trung Phán

Những bài viết .....

%d bloggers like this: