Les Fleurs Du Mal

 

Hai tay đau đớn mùa bão dậy
Ôi người nằm lả tóc mưa bay
Trong khuya mộng đỏ nghìn trái độc
Rụng giữa hồn ta ánh nguyệt say

Khuyết Danh

Advertisements

Nhạn Ảnh

 

Nhạn ảnh

Nhạn quá trường không
Ảnh trầm hàn thủy
Nhạn vô tích chi ý
Thủy vô lưu ảnh chi tâm
(Thiền sư Hương Hải)

Nhạn và Bóng

Nhạn vút qua không
Bóng chìm nước lạnh
Để dấu: nhạn không có ý
Giữ bóng: nước cũng vô tâm

A wild goose, flies across the sky
Its wings reflect in the cold water
The bird does not mean to leave its image
The water has no desire to retain it

(Trích Hương Thiền, Võ Đình dịch và minh họa)

Thiền sư Hương Hải (1617-1715)
Võ Đình (1933-2009) dịch và minh họa

Tình yêu

 

 

Yêu nhau nhiều lúc mộng liều
Nhớ nhau quá độ nhớ nhiều như thương

Thương nhau quá độ bình thường
Trở thành quái gỡ mộng trường tịch liêu

Lỗi từ tấm tức xế chiều
Hào quang phụ nữ diễm kiều mà ra

Tại người đâu phải tại ta
Tại người như thế thành ta điên rồ

T.B: Đi tu tâm niệm

Đi tu em nhớ một lời
Đừng bao giờ trở lại đời làm giai nhân

Đừng đẹp đẽ đến vô ngần
Chỉ cần chút đỉnh đẹp tần ngần tu (đi)

Bùi Giáng

Buổi Chiều Mưa Đụng Vào Tim

 

 

Buổi chiều mưa đụng vào tim
Buổi chiều mưa đụng vào máu
Đèn đường đổ xuống nước xanh
Tím đen vàng trắng
Xin hét lên rừng u minh đầu đông
Tử hình trong ngục
Nhốt vào trong ngục
Suốt đời trong ngục
Khói nước lửa núi
Nhóm lửa đầu thu
Xin đừng nói nữa.
Xanh màu lá chuối
Xanh màu lá me non
Xanh màu nhà thương
Ngồi đi trong thành phố
Hoa trắng không còn nữa
Con chó đứng nhìn
Xe lửa mỗi ngày
Một chùm hoa trắng rụng
Một hai bông rất nhỏ
Một bông trắng rất nhỏ
Buổi chiều ích kỹ
Một con đường rất dài
Những cây trắc bá
Chùi đầu lên nghĩa địa
Một người họa sĩ thất tình
Cả nhân loại thất tình.
Nói đi thật nhiều
Khoai tây, lang thang
Ngược dòng những vũ trụ
Anh nói gì tôi không nghe
Xuống phố và lên phố
Đi qua hai nghĩa địa
Cây trắc bá chôn vùi
Con chó nhà ga.

Phạm Công Thiện

Copyright© 2019 – The Estate of Pham Công Thiên.

Tháng Chín, Mưa

tháng 9, mưa, thưa em
gío lên đầy trong tim
ngồi bên song cửa lạnh
nhớ tháng ngày hoa niên

tháng 9, mưa, em ơi
bàn tay thèm hơi ấm
tóc mền như lúa bay
cùng nụ hôn âu yếm

tháng 9, mưa, mưa rơi
tô son nhạt lên môi
tô tình nồng chới với
tô mộng đời xa xôi

tháng 9, mưa, thật rồi
em ơi, ôi tình ơi
tháng 9, mưa, lâu rồi
mưa rơi, ướt lòng tôi

tháng 9, mưa, ngậm ngùi
mùa thu, lả tả rơi
nhặt từng chiếc lá ướt
tình ơi, tình riêng tôi

tháng 9, mưa, xa nhau
lòng buồn như vực sâu
thầm gọi tên người mãi
tháng 9, tình, về đâu ?

Khê Kinh Kha

Khúc Tháng 9

Này tháng chín, mùa thu về rất sẽ
Em biết không? Tôi kẻ đứng bên đường
Hồn tháng chạp, cuối đời khua tiếng gậy
Em từ tâm có đủ lượng bao dung?

Này tháng chín, mùa thu về như thể
Giữa đêm qua, có kẻ lén vào
Vườn hạnh phúc một người đang tập nói
Chàng phục sinh như một giấc mơ

Này tháng chín, mùa thu hồng, lối biếc
Mưa ở đâu? Ướt trí nhớ ai?
Chàng đứng lại bên kia bờ nước cuốn
Em bên này có lạnh đôi bàn tay?

Này tháng chín, mùa thu về rất mới
Bởi hôm qua có kẻ qua đời
Hồn thánh thiện lối vào thơm cỏ cũ
Em xạ hương từ quá khứ tôi

Này tháng chín, này em, này tháng chín
Em biết không, tôi, kẻ đứng bên đường
Hồn hải điển có bao giờ qui thuận
Bỗng bình minh như một cửa gương

Này tháng chín, lược đời tôi, hãy chải
Và cho tôi sợi tóc cuối chân ngày
Đêm tháng chạp tôi sẽ ngồi nối lại
Những con đường (những sợi tóc rơi)
Những con đường mãi mãi chả ai thôi
Quên nhắc đến bởi chính hồn em đó

Này tháng chín, nghe không lời nói nhỏ:
“Hoàng hôn em, tôi gửi một que… diêm”

Du Tử Lê

Undecided

Why do you phone me just to say “hi.”
Each time we talk a piece of me dies,
You ask what I’m doing and how am I,
Do you really care or is it a sham?
You said it was over and we were through,
You said to forget you, I’m trying to,
Why do you phone me, just to say “hi.”
Is it because
you can’t say good bye ?

Sheila Carey

Tiễn Biệt

Người về đêm nay hay đêm mai
Người sắp đi chưa hay đi rồi
Muôn vị hành tinh rung nhè nhẹ
Hay ly rượu tàn run trên môi

Người về trên một giòng sông xanh
Trên một con tàu hay một ga mông mênh
Sao người không chọn sông vắng nước
Hay nước không nguồn cho sông đi quanh

Sao người đi sâu vào không gian trong
Bức tường vô hình nên bức tường dầy mênh mông
Và sao lòng tôi không là vô tận
Cho gặp gỡ những đường tàu đi song song

Người về chiều nắng hay đêm sương
Người về đò dọc hay đò ngang
Câu thơ sẽ là lời hò hẹn
Nhưng nói làm gì tôi xin khoan

Nhưng người về đâu, người về đâu
Để nước sông Seine bỡ ngỡ chảy quanh cầu
Sao người không là vì sao nhỏ
Để cho tôi nhìn trong đêm thâu

Sao người không là một cung đàn
Cho lòng tôi mềm trong tiếng than
Khi trăng chảy lạnh từng chân tóc
Khi gió se trùng muôn không gian

Sao người không là một con đường
Sao tôi không là một ga nhỏ
Mà cũng có những giờ gặp gỡ
Cũng có những giờ chia tan?

Người về lòng tôi buồn hay lòng tôi vui
Áo không có màu nên áo cũng chưa phai
Tôi muốn hỏi thầm người rất nhẹ:
Tôi đưa người hay tôi đưa tôi?

Nguyên Sa

(Paris, 1954)

Chiều xưa em qua đây

Chiều xưa em qua đây
bước chân về rất nhẹ
chiều xưa người qua đây
ru hồn tôi khe khẽ
một trời mù sương bay
gió trên đồi vẫn thổi
thao thiết cuối chân ngày
người về phơi tóc rối
hiên một trời nắng phai
mắt môi kia hờn tủi
cũng xin người bao dung
nụ hôn nào đắm đuối
nghe dâu bể muôn trùng
trong mệnh đời đứt gãy
thì ơi người đôi môi
vẫn là tình tôi đấy
trao cho người tinh khôi
chiều vẫn chiều đang tới
mà người giờ sương bay
em về không tôi đợi
như chiều nào qua đây…

Nguyễn Minh Phúc

Tháng Tám Vào Cơn Đau


Trên những tờ thư mỏng

Tháng Tám như sông đầy
Anh với lòng dậy sóng 
Nhớ, nhớ em từng ngày

Trên cánh thời gian mỏi
Tháng Tám dài lê thê
Gió đưa chiều vào tối
Ðưa người vào hôn mê

Trên tờ thư viết vội
Tháng Tám vào cơn đau 
Trong mỗi ngày trông đợi
Có bạt ngàn nhớ nhau

Tháng Tám buồn thao thức
Em thầm gọi tên anh
Anh cũng hồn ray rứt
Nhớ giọt đàn mưa xanh

 

Hà Huyền Chi