Les Fleurs Du Mal

 

Hai tay đau đớn mùa bão dậy
Ôi người nằm lả tóc mưa bay
Trong khuya mộng đỏ nghìn trái độc
Rụng giữa hồn ta ánh nguyệt say

Khuyết Danh

Im Sâu


Anh chạm tay
anh chạm tay vào một nỗi đau
chiều lên, chiều lên , chiều không màu
những hàng cây lạnh run trong mắt
anh chạm tay vào tiếng nấc sâu

Nắng thật phai rồi nắng quá phai
tim anh mù sương trên sông dài’
em thấy bao giờ đêm tóc mượn
và chạm môi vào chốn khó câm

Lỡ chạm tay vào,
lỡ chạm tay vào một tiếng than
em có bao giờ trong bấc tàn
trong bào thai mẹ anh mơ thấy
đã hôn môi vào đêm mênh mang

Anh chạm anh vào
nước mắt …
Em

Thận Nhiên

Riêng Rẽ

Cứ thế đi,
Cứ vậy đi
Mỗi cuộc sống riêng
Nỗi lo riêng
Niềm vui riêng
Cô đơn riêng
Hạnh phúc riêng …

Tất cả cứ chia hai
Đồng đều hay nghiêng lệch
có gì là quan trọng?

Cứ bình thản sống
Ngày đeo mặt nạ lên
cười với nỗi buồn

Đêm gỡ xuống
phớt lờ trái tim
Tự nhủ
chẳng là gì,
có gì đâu mà gợn sóng!

An nhiên,
tự tại,
thong dong
chỉ riêng mình biết
Ai vui hơn
Ai buồn hơn
Ai quan tâm
Ai hờ hững …

Tất cả cứ chia hai
Đồng đều hay nghiêng lệch
Chẳng gì là quan trọng!

Khều ký ức,
Xòe bàn tay
để thấy từng giọt nhớ mong rơi vội vàng
như những trận mưa mùa đông
Nối tiếp ngày,
nối tiếp đêm

Nối tiếp nhau trên từng con phố
Cúi nhìn gót chân
Bong bóng mưa không cần dẫm lên cũng vỡ
Tựa uớc mơ không cần xây đắp cũng tan
Mãi chơi vơi, mãi thầm lặng
một cõi mù sương đầy tiếc nuối

Thôi thì
Đổ lỗi cho sự vô lý của trái tim,
sự vô duyên của năm tháng
Hãy cứ thư thái,
Hãy cứ an vui
Đôi đường
riêng rẽ

Duong Phuong Linh
(13-Janv-2020)

Một nửa


Quá nửa đời anh đi tìm một nửa
Một nửa nào thất lạc của anh xưa
Khi tìm được thì nửa anh vụn vỡ
Nên làm sao ta ráp lại cho vừa

Hàn gắn lại em ơi đời tạm bợ
Một chiều say một sớm tỉnh một khuya buồn
Một giọng hát một điệu cười khúc khích
Cùng tràn đầy cả hạnh phúc đau thương

Anh thèm sống thèm yêu thèm thở
Bên nửa em dù cũng vỡ vụn rồi
Anh thèm khóc thèm cười thèm nói
Tình muộn màng nhưng vẫn mới tinh khôi

Đời vẫn đẹp anh cắn vào một nửa
Cơn đê mê tê buốt cõi tồn sinh
Tan chảy mãi giữa suối nguồn vô tận
Hai nửa hòa thành một kiếp lênh đênh

Phạm Chu Sa

Linh Mục

1.

dĩ vãng là địa ngục
giam hãm đời muôn năm
tôi – người yêu dĩ vãng
nên sống gần Satan
ngày kia nghe lời quỉ
giáng thế thêm một lần
trong kiếp người linh mục
xao gầy cơn điên trăng!

2.

vì tôi là linh mục
không mặc áo nhà giòng
nên suốt đời hiu quạnh
nên suốt đời lang thang!
vì tôi là linh mục
giảng lời tình nhân gian
nên không có thánh kinh
nên không có bổn đạo
nên không có giáo đường
(một tín đồ duy nhất
vừa thiêu hủy lầu chuông!)
vì tôi là linh mục
phổ lời tình nhân gian
thành câu thơ buồn bã
nên hạnh phúc đâu còn
nên người tình duy nhất
vừa thiêu hủy lầu chuông
vì tôi là linh mục
không biết mặt thánh thần
nên tín đồ duy nhất
cũng là đấng quyền năng!

3.

tín đồ là người tình
người tình là ác quỉ
ác quỉ là quyền năng
quyền năng là tín đồ
tín đồ là người tình
(vì tôi là linh mục
giảng lời tình nhân gian!)

4.

vì tôi là linh mục
không biết rửa tội người
nên âm thầm lúc chết
tội mình còn thâm vai …

Nguyễn Tất Nhiên
(1970 – Trích tập Thiên Tai)

Chuyện Tình Buồn

Năm năm rồi không gặp
Từ khi em lấy chồng
Anh dặm trường mê mải
Đời chia như nhánh sông

Những thư tình vụng dại
Những vai mềm, môi ngoan
Những hẹn hò cuống quýt
Trên lối xưa thiên đàng
Thôi cũng đành chôn kín
Dưới đáy huyệt thời gian

Ngày nhà em pháo nổ
Anh cuộn mình trong chăn
Như con sâu làm tổ
Trong trái vải cô đơn

Ngày nhà em pháo nổ
Tâm hồn anh nhuốm máu
Ôi nhát chém hư vô
Ôi nhát chém hư vô

Năm năm rồi đi biệt
Anh chẳng về lối xưa
Sân giáo đường cỏ mọc
Gác chuông nằm chơ vơ
Chúa buồn trên thánh giá
Mắt nhạt nhòa mưa qua

Trên cánh buồm ký ức
Sóng thời gian lô xô
Ngồi bâng khuâng nhớ biển
Bên bãi đời quạnh hiu
Anh mang hồn thủy thủ
Cùng năm tháng phiêu du

Anh một đời dong ruỗi
Em tay bế tay bồng
Chiều hắt hiu xóm đạo
Hồi chuông giáo đường vang

Năm năm rồi không gặp
Từ khi em lấy chồng
Bao kỷ niệm chôn kín
Dường như đã lãng quên

Năm năm rồi trở lại
Một màu tang ngút trời
Thương người em năm cũ
Đêm góa phụ bên song

Phạm Văn Bình

Chuyện Tình Buồn
Phạm Văn Bình – Phạm Duy – Duy Quang

Bao Giờ Tôi Xóa Tôi


(nhớ anh Phạm văn Bình
và bài thơ Chuyện tình buồn,
mất ngày 22/7/2018 tại Cali..)

tôi ôm đời mỏi mệt
với trăm năm phận người
những vui buồn số kiếp
lăn qua ngày phù hư…
tình yêu như sương khói
treo dốc đời héo khô
một tôi và bóng tối
trên nẻo về hư vô…
nỗi buồn như khách lạ
quanh tôi những sớm chiều
đợi hồi còi nghiệt ngã
đậu vách sầu cô liêu…
nghe một trời giông bão
tạt xuống đời tôi trôi
ôi trần gian hư ảo
bao giờ tôi xóa tôi…

nguyễn minh phúc

Lữ Hành

Ba mươi năm ngoảnh lại
Còn thấy bóng hư vô
Nhấp nhô theo hạt bụi
Giữa trần ai xô bồ.

Chỗ tôi đang quờ quạng
Tựa như vết chim di
Mang đời đi ở trọ
Trong tim em diệu kỳ.

Một lần thì cũng đã
Cuộc lữ hành nhân gian
Tôi lăn theo nhịp thở
Để cùng em hoang đàng.

Hồn tôi là chiếc bóng
Quấn em vào mênh mông
Từ bạt ngàn dâu bể
Còn nghe sóng trong lòng.

Một thời tình lận đận
Bỏ lại dấu chân trần
Có bước ra mê lộ
Em cũng là cố nhân…

Hư Vô

chiều thơm gỗ cũ

hương còn ngấn
ẩm trên môi
ươm hơi rừng cũ
đượm mùi gỗ xưa
mượt lá đợi
óng rêu chờ
sững im cương thạch
quanh co ôn tuyền

Hoàng Anh Tuấn

Nợ Phù Vân

 

 

Thiền sư gối cỏ mơ màng
Lung linh hoa nắng
ngập vàng trải sang

Có Sơ dừng bước, khẽ khàng
Cổi ra áo lụa
đắp chàng giấc mê

Dung nhan không vướng trăng thề
Áo thơm hương nhũ tràn trề ngực hoa

Có con
hạc nhỏ bay qua
Hỏi tôi xao xuyến
hay là bâng khuâng

Chim ơi xưa nợ phong trần
Nay thêm nợ phút phù vân ngọt ngào

Hạ Quốc Huy

Về Với Thiên Thu

ngày nào đó
ta về
nơi hoang dột

mưa
chỗ ta nằm
ướt chỗ
em

gối đầu
ta ngủ
quên
tiền kiếp

rơi rụng
lời kinh
xuống
giấc đêm…

đường quỳnh
ngõ hạnh
ta
hoang phế

sương khói
đi về
sương khói
em…

Hoàng UYển Văn