Kỷ niệm

 

Anh đã đi xa không trở lại bao giờ
Và em ngỡ là em đã mất
Những đồng cỏ của anh,
những cánh rừng của anh,
khi hoàng hôn gần tắt
Khi những lời yêu đương còn đọng trên môi

Anh đã đi xa, đi xa, đi xa…..
Con đường xưa đã mất dấu chân người
Ta đã có những niềm vui khác biệt
Ta đã có những nỗi đau riêng biệt
Đã lâu rồi anh mất em
Đã lâu rồi em mất anh
Đã lâu rồi
ta quên…..

Nhưng sao hôm nay nỗi nhớ lại bùng lên
Như ánh trăng xanh dạt dào tuôn chảy
Như trời sao mênh mông, một vực sâu không đáy
Không làm sao lấp nổi cho đầy

Như thể ta chỉ vừa mới chia tay
Như tháng năm chưa có
như tháng năm chưa có
như tháng năm chưa từng có …

Nơi chân trời ánh hoàng hôn cháy đỏ
Rực lên bao hạnh phúc chưa tàn
Bao nhung nhớ chưa tàn
Bao mộng ước chưa tàn….

Như thể ta không hề có cuộc đời riêng
Nơi anh không thể đến, nơi em không chờ đợi
Nơi những tinh tú từ nơi xa vời vợi
Còn gần em hơn anh…..

Sao hôm nay vết thương xưa như thể chưa lành
Em bỗng nhớ anh như nhớ anh lần chót !!!
Và em hiểu rằng em chưa mất
Những đồng cỏ của anh,
những cánh rừng của anh,
những lời yêu đương đã chết của anh

Đinh Hoàng Anh

Advertisements

Mùa Xuân Bay Thành Khói

Mùa Xuân bay thành khói
Tôi ca hát một mình
Suốt đời không biết nói
Nước chảy tràn con kinh

Quá khứ bay lên trời
Biến thành cánh chim non
Tôi quì hôn lá mới
Đau khổ trắng linh hồn

Hư vô đổ ra khơi
Kỷ niệm trôi qua cầu
Bãi chiều không người tới
Tình nhỏ quên từ lâu

Xuân bay trắng núi đồi
Tôi nằm ngủ mơ chim
Bỗng hét lên trong tối
Ngồi dậy thức trắng đêm

Trời cuối năm gác trọ
Đèn tắt suốt đêm dài
Con chim mười năm đó
Bay về đậu nơi đây

Hơi thở giết thời gian
Bướm nằm chết thang lầu
Tiếng chim ru ngày tháng
Máu chảy về sông sâu

Suốt đời không biết nói
Tôi ngồi thức một mình
Đốt thuốc lên nhìn khói
Đêm vọng về vô minh.

Phạm Công Thiện

Copyright© 2019 – The Estate of Phạm Công Thiện.

Niên thiếu

Thuở ấy mây non gió rất mềm
Nắng vừa ấm đủ mọng môi em
Nụ hôn mừng tuổi ngon mùi Tết
Anh bảo em rằng mới tháng giêng

Tiếng trống đình vang tự sớm mai
Xuân em còn hứa hẹn lâu dài
Hồn nhiên thức trắng canh tam cúc
Anh bảo em rằng sang tháng hai

Gánh hát chèo đêm tận xóm xa
Đưa em đi dưới ánh trăng ngà
Khi về hoa bưởi thơm mùi nhớ
Anh bảo em rằng qua tháng ba

Chân sáo đường quê vẽ hẹn hò
Bồi hồi ngọn cỏ ngậm sương mơ
Vô tình tay nắm tay khăng khít
Anh bảo em rằng đang tháng tư

Ít quá mỗi ngày một bận thăm
Thật gần mà vẫn cứ xa xăm
Chửa chiều đã ngỡ sao quên mọc
Anh bảo em rằng sắp tháng năm

Anh bảo em nhiều, đếm hết hông
Những lời tháng sáu có mưa giông
Những câu tháng bảy heo may lượn
Tháng tám tình xanh, tháng chín hồng

Anh vỡ lòng yêu cuối tháng mười
Đoá hôn tháng một cháy bùng môi
Tháng mười hai gọn vòng tay ấm
Ấy lúc hồn anh biết rã rời

Duyên Anh
1974

Di ngôn của đá

Đôi mắt em mênh mông sóng biển
Núi cao mấy đỉnh cũng hụt chân
Trời đất cuồng vong ngang vực thẳm
Đá xanh biết khóc đã bao lần!

Bài di ngôn giữa giờ nguyệt lặn
Tôi viết lời mệnh khúc dở dang
Mà cả đời em còn lảng vảng
Chỗ hồn tôi lăn lóc ngổn ngang.

Có những thứ đâu cần cất giữ
Thịt da xưa đã mất linh hồn
Thì em có cồn cào trăn trở
Giọt tình cũng tan giữa hư không.

Ngọn sóng kề chân đêm núi lở
Đâu còn nơi ở trọ đời nhau
Có nghe đau cũng là phiến đá
Ném vào đáy biển cả lao xao…

Hư Vô

Như Hạt Mưa Tan

Bây giờ tôi với một tôi
Một chân dưới mộ. Một đời phong ba
Thưa em, tình đã nhạt nhòa
Ngõ xưa mù hạt mưa sa giữa trời.
Hạt mưa…sa giữa cõi người
Mỏi chân phiêu dạt giữa đời trầm luân
Bến xưa dù chỉ một lần
Lòng nhau sao vẫn âm thầm xót nhau ?
Ngõ Xuân hoa đã bạc màu
Chút hương quỳnh cũng tan theo bóng chiều

Như Không

Tỉnh thức

Đi trên mặt đất
Với tâm-đang-là
Bỗng nhiên Tịnh độ
Xanh chồi trổ hoa

Một ngày lao tác
Với lời-vô-ngôn
Gặp Phật, Bồ tát
Hoá thân đời thường

Đêm về cô tịch
Đối ẩm cùng trăng
Đượm tình bạn lữ
Khắp cả vĩnh hằng

Cái “tôi” chuyển hoá
Phiền não lụi tàn
Thái dương hiển lộ
Mây đen dần tan.

Tuệ Thiền

Tự khúc

 

Hình phạt chính là lúc này
Rượu và Đêm

Giọt lệ đã khô trong con tim nhức nhối
NỗI buồn sâu hơn đại dương
Đen hơn vực thẳm
Cho ta khóc đi
Khóc nữa đi
Và ngủ với nỗi buồn

Ừ thì tiếng chuông đồng hồ
Mi cứ gõ
Một hai ba bốn và năm
Sao lạI có thứ chuông vô tình đến vậy !
Mi gõ vào tim ta
Nhắc ta thèm một lời an ủi
Thèm một vòng tay
Một ánh nhìn âu yếm
Không có ai đến gần ta
Uống giùm chén rượu…
Ta đã mất ta…
Ừ, đúng rồi
Khi ta còn một mình
Tự giết ta bằng nỗi buồn người tặng
Có Rượu và Đêm
Có hơi thở buồn tênh rũ rượi
Say rồi mà cũng chẳng quên !…

Ta cứ tưởng là ta say
Không
Chính là lúc ta rất tỉnh
Để biết nằm soài ra đất
Ôm lấy bóng mình…
Chính là lúc ta bật cười
Nhạo báng
Trong tiếng muỗi reo ca

Phạm Thị Ngọc Liên

Còn chi nữa

Giờ đây hoa hoang dại
Bên sông rụng tơi bời
Đã qua rồi cơn mộng,
Đừng vỗ nữa, tình ơi!

Lòng anh đã rời rụng
Trên sông ngày tàn rơi.
Tình anh đà xế bóng,
Còn chi nữa, em ơi?

Còn đâu ánh trăng vàng
Mơ trên làn tóc rối?
Chân nâng trên đường sỏi,
Sương lá đổ rộn ràng.

Trăng nội vẫn mơ màng
Trên những vòng tóc rối?
Đêm ấy xuân vừa sang
Em vừa hai mươi tuổi

Còn đâu những giờ nhung lụa:
Mộng trùm trên bông
Tình ấp trong gối
Rượu tân hôn không uống cũng say nồng?

Còn đâu mùi cỏ lạ
Ướp trong mớ tóc mây?
Một chút tình thơ ngây
Không còn trên đôi má.

Lưu Trọng Lư

cho ngày cuối cùng , cho ngày sắp tới

chào một năm thiên tai
một năm bão lụt
ta cúi đầu trước những đôi mắt đẫm lệ
những con người mất đất nghẹn ngào
bàn tay nhỏ và chiếc giày đơn sơ vút đi như viên đạn
vào mặt bọn cường hào

chào những quán cà phê ta không trở lại nữa
những quán cà phê lá me vĩnh viễn xa rồi
chào những hàng cây từ thời thơ dại
mái nhà của những con bọ ngựa , ve sầu
hàng cây đã chết
chỉ còn lại
con đường tồng ngồng với nắng.

chào một năm với chai rượu cạn
những bức tranh ta vẽ
người con gái nào cũng gầy , mắt buồn như trăm năm

chào nhé đời mình
bóng tối và bình minh
có đủ
chiếc bóng gầy nhỏ bé đổ dài qua những bi thương
bao dung và căm giận
những nỗi muộn phiền xuyên đêm
vào tận giấc ngủ

chào một năm bão lũ
Một năm thất mùa
Một năm tai ương
Một năm lụt lội

chào phần số của xứ sở giời đày
lời nguyền rủa nghìn năm không giải nổi
dù gì ta cũng mến yêu
những phận người đầy bóng tối
dân mình…

Đỗ Trung Quân
30 – 12 – 2018

Nguồn : FB Đỗ Trung Quân

Khúc Thứ 8

 

 

mười năm qua gió thổi đồi tây
tôi long đong theo bóng chim gầy
một sớm em về ru giấc ngủ
bông trời bay trắng cả rừng cây
gió thổi đồi tây hay đồi đông
hiu hắt quê hương bến cỏ hồng
trong mơ em vẫn còn bên cửa
tôi đứng trên đồi mây trổ bông
gió thổi đồi thu qua đồi thông
mưa hạ ly hương nước ngược dòng
tôi đau trong tiếng gà xơ xác
một sớm bông hồng nở cửa đông

Phạm Công Thiện