Mộng trăng sao

milkyway

Gởi trăng sao lạnh lẽo
Ấm áp chút tình anh
Lối trăng sao mấy nẻo
Mộng hồn anh, bước nhanh

Từ thuở anh yêu em
Trăng sao ngời trong mộng
Hằng Nga ngủ quanh thềm
Chú Cuội về ru võng…

Từ thuở anh yêu em
Trăng ghen và trăng nhớ
Mưa buồn, trăng chẳng ghé
Nắng vui, trăng buông rèm…

Từ thuở anh yêu em
Trăng về treo đầu núi
Trăng nghiêng mình bên suối
Trăng soi bước chân mềm…

Em ơi trăng nhiệm mầu
Vắng tình mình trăng chết
Cầm tay em, bay cao
Mộng về cùng trăng sao…

Phạm Thành Tài

Advertisements

Mưa chiều nay

muaphan

Mùa mưa nghe trời ướt mắt xanh
Gió thổi mưa xưa hờn kinh thành
Hôm nay lưu luyến về bên ấy
Em lạnh lùng không khi nhớ anh

Ngày quen em phượng nở môi son
Chiều tiễn đưa lá rụng dép mòn
Từ mang ly biệt vào năm tháng
Thao thức cho bằng mấy núi non

Hoàng Trúc Ly

Cơn Mưa Trưa

muabongbong

Trưa nay một cơn mưa ập tới
mưa như trút xuống những giấc mơ
quê nhà ngày trước mưa như thế
bong bóng phập phồng trôi tuổi thơ

nhớ con thuyền giấy tay ai thả
chẳng biết bây giờ trôi phương nao
bọt nước tan con thuyền mất hút
bao năm rồi mắt vẫn dõi theo

em đứng dán mặt vào khung kính
nhìn trời ngã xuống vũng mưa trưa
khóm hoa trà đỏ giơ tay vuốt
khuôn mặt hoa nhòe đi trong mưa

mưa ở trên trời rơi xuống đất
mưa vẫn mưa hoài đông sang tây
mưa theo em đi xa đi mãi
giọt lạ giọt quen thấm vai gầy

anh ạ quê nhà mưa tháng sáu
tháng sáu anh còn đứng đó không
bong bóng vỡ tan theo tuổi trẻ
trong mắt em còn vệt cầu vồng.

Trần Mộng Tú
3/1/2016

Minh Đức Hoài Trinh : Bài thơ không tên 3

Minh Đức Hoải Trinh
R.I.P
15.10.1930 – 09.06.2017

Ta đi trên đường phố rộng
Mà ngỡ lạc vào tha ma
Cuộc đời xây toàn ảo mộng
Trong lũ người hôm nay sao lại có ta

Tiếng ai vọng về nức nở
Hay từ chính nẻo tâm tư
Nơi quê hương có người đang ngộp thở
Mồ Đại Dương thay cánh cửa ngục tù

Này những oan hồn lạnh lẽo
Thôi đừng oán hận hôm nay
Thoát khỏi cuộc đời úa héo
Thoát làm Việt Nam là thoát cảnh đọa đày

Các anh đói trên đất nhà quằn quại
Chúng tôi no ngoài xứ lạ nhục nhằn
Đồng hương đó mà nhìn nhau ái ngại
Như hai kẻ thù, như thú dữ với người săn

Có phương thuốc nào kỳ diệu
Uống vào để biết yêu thương
Mẹ hiền ru con, xin hoài một điệu
.. . Nhiễu điều phủ lấy giá gương

Nếu biết ngày mai u tối
Lửa đạn bao trùm năm châu
Xóa ván cờ này ta bày cuộc mới
Danh vọng, giàu sang, rồi sẽ được bao lâu?

Im đi. Thôi đừng nức nở
Tâm tư ơi chán chường rồi
Lầu hạnh phúc chưa tìm ra lối mở
Vườn Thiên Thai chốn bỉ ngạn mà thôi

Minh Đức Hoài Trinh

Điệp khúc tháng sáu

hoa-phuong-thang-6b

 

Tháng sáu mang trên vai những cành phượng đỏ. Những con đường và những cơn mưa. Vòm trời xanh mắt em bỏ ngỏ. Cứ trống hoài một khoảng không anh. Tháng sáu xa vời tháng sáu mỏng manh. Chợt nhớ chợt quên điều mình chưa nói. Xin đừng trách chuyến tàu đi vội. Trái buồn se thắt từ lâu.

Tháng sáu vo tròn ném xuống hồ sâu. Ném vào lòng ta từng viên sỏi nhỏ. Con thuyền lá khô không nơi nương tựa. Em đừng lầm với mảnh trăng non. Tháng sáu chạnh lòng những vết môi hôn. Em thôi qua cầu gió thôi bay áo. Nhói xót lòng mình thời thơ dại. Trót để tình yêu thành ảo niệm trong đời.

Tháng sáu trầm tư tháng sáu chơi vơi. Cành phượng cháy lòng vòm xanh hút mắt. Dẫu thương nhớ em làm sao khóc được. Giọt nước mắt này cũng của xa xưa. Tháng sáu trời nắng tháng sáu trời mưa. Em giữ riêng em khoảng trời màu tím. Anh có trở về bước chân xin tìm đến.

Có một khoảng trời tháng sáu của riêng anh…

 

Từ Dạ Thảo

Khoảnh Khắc

Vung tay
ném
một nắm buồn
Sắm vai
hào phóng
để còn đường vui

Vay tình
cần
một đêm thôi
Sáng ra
tỉnh giấc
rã rời
xác thân

Tạm quên
ngày tháng
nhọc nhằn
Tôi tìm tôi
giữa nhân gian
ta bà…

Chỉ cần nhau
một
sát na
Là em
đủ dắt tôi
qua
trạm sầu

Nguyễn Hải Thảo

Tôi ngồi trước biển

drec000102

Tôi ngồi trước biển mênh mông
Vầng dương rụng phía sau lưng quê nhà
Tôi ngồi với bóng chiều tà
Lắng nghe gió thở xuyên qua nỗi buồn
Tôi ngồi cát ngủ dưới chân
Vết đau trổ nhánh trong thân thể gầy
Tôi ngồi ngay chỗ này đây
như con chim biển lạc bầy bị thương
Tôi ngồi ôm một cố hương
nhìn con sóng biếc chồm ôm dấu còng
Xa xa có lẽ cánh buồm
Lênh đênh sóng đẩy nhánh rong dạt bờ
Tôi ngồi cùng với hư vô
Đắp lên thân thế một tờ hư danh
Như con sao biển gảy cành
Nằm phơi thân chết ngon lành vô tư
Tôi ngồi . Tôi thả biển dâu
hoàng hôn theo xuống trên cầu nhân gian
Quan Dương

Tiền đồn

bietdongnguyen

Tiền đồn
gác giặc từng đêm,
Mưa chiều hiu hắt
cho mềm nhớ thương.
Sương lưng đồi
quyện vấn vương,
Sáng nhìn mây chở
niềm thương cuối trời.
Hai mùa
mưa nắng dần trôi,
Cho dài nhung nhớ
về người em thơ,
Đêm nghe
giọng hát hững hờ,
Thương người lính trận
mịt mờ phương xa!
Ôm thép súng
nhớ mẹ già,
Từng đêm cầu nguyện
con xa yên lành,
Nơi đây
gió núi mưa rừng,
Từng đêm vọng tiếng
côn trùng hòa ca,
Ta giờ
xa thật là xa,
Pháo đêm ru giấc
mộng ta vật vờ,
Nhiều đêm
gíó lạnh sương mờ,
Trong hầm
giọng hát ai ru ngậm ngùi!
Nhớ về
phố thị xa vời,
Thiếp trong giấc ngủ
chơi vơi nỗi buồn!

Ngọc Trân
Kreck 1971

Bài thơ BLUES

Đỗ Trung Quân bởi Đỗ Trung Quân

Buổi chiều đi uể oải
như một điệu blues buồn
những buổi chiều ngơ ngác
nắng trên phố mênh mông
vàng lên một ngọn khói
người đàn ông mắt buồn
đong đưa trên ghế dựa
hoa tím lại tím hơn
những hoàng hôn ngoài cửa
người đàn ông mắt buồn
một hôm không trẻ nữa
những buổi chiều ngồi im
lá rụng đầy hai vai
lá rụng trên tóc dài
ngày đi qua lặng lẽ
một điệu blues buồn quá
đâu đó ở trong hồn
người đàn ông mắt buồn
ngủ thiu hay là chết
hoa tím đã tím hơn
từ buổi chiều ly biệt.

Đỗ Trung Quăn
(tháng 4.1992)

Ẩn Hương

Tìm người chỉ thấy bóng tôi
Đi lang thang giữa dòng đời mộng du
Một mình lạc chốn phù hư
Bay tà áo mỏng nhẹ như tơ ngà.

Tìm nhau suốt cõi ta bà
Một tôi chiếc bóng la đà mù sương
Nhập thiền còn vọng hồi chuông
Bao kinh kệ cũng vô thường sắc không.

Tìm em bụi đỏ nắng hồng
Ghềnh xa sóng vỗ phiêu bồng tuổi mây
Cuối mùa hoa rụng lá phai
Nông sâu nước cuốn tình say đôi bờ.

Tìm trong vạn quyển thiên thư
Không bằng chớp mắt hồ thu em cười
Chút tình muôn dặm biển khơi
Tóc xưa còn giữ mấy lời ẩn hương ?

Nguyễn An Bình