Say nhớ cố nhân

 

Chén này say nhớ anh xa
Chén này để gọi nhau là cố nhân
Chén đầy soi mặt tần ngần
Chén vơi thăm thẳm mộ phần đấy ư
Rượu nào cho ấm đêm thu ?
Rượu nào cho xác thân nhừ đắng cay ?
Rượu xưa môi ấm tình say
Bây giờ môi đắng rượu này xót xa
Chén vơi gõ nhịp cuồng ca
Say quên để gọi nhau là cố nhân

Hoàng Hương Trang

Advertisements

Duyên Liêu Trai

Phòng vắng chưa nằm đầy giấc mơ
Vang cười chợt tỉnh có đâu ngờ !
Nửa trang kỳ sử hồ lay gối
Bốn mặt thu phần quỉ đọc thơ
Hẹn một đời sau âu cũng vậy
Tình trăm năm cũ lại bây giờ
Kìa ai dong đuốc xa dần mãi
Eo óc canh gà những ngẩn ngơ

Hư Chu
1923-1973
Bách Khoa số M, ngày 1-6-1973

Gặp Lại Tình Xưa

 

Phố đông, người cũ ngỡ chiêm bao
Tay nắm lòng run lệ khẽ trào
Năm tháng lạ thêm làn phấn mỏng
Quầng đen bờ mắt lạc hoa sao

Phùng Kim Chú
1940 – 2006
Trích thi tập THƠ 28 SAO

Chút hương

Ta về
nắng có vàng tay
Có còn thấp thoáng
thu rơi áo người
Có còn
ánh mắt đầy vơi
Lung linh trong gió
nói lời thương yêu

Ta về
nắng đã như chiều
Thơ ngây đã vắng
cánh diều đã tan
Ta về
đò đã qua sông
Người đi để lại
trăm năm dỗi hờn

Ta về
ai có lang thang
Thả trên lối cỏ
chút hoàng hôn xưa
Ta về
Rét buốt cơn mưa
Khép đôi cánh hạc
Cho vừa nhớ mong

Ta về
Lá đổ muôn trùng
Đôi cánh chuồn mỏng – Bay tung mặt hồ
Những đôi cánh nhỏ bơ vơ
Vá dùm ngang dọc – lòng ta nỗi buồn

May… mùa xuân còn chút hương
Cho ta hiểu lẽ
Vô – Thường – Hợp – Tan

Lê Thị Kim

Les Fleurs du mal

les fleurs du mal

Posthumous Remorse

Ah, when thou shalt slumber, my darkling love,
Beneath a black marble-made statuette,
And when thou’lt have nought for thy house or alcove,
But a cavernous den and a damp oubliette.

When the tomb-stone, oppressing thy timorous breast,
And thy hips drooping sweetly with listless decay,
The pulse and desires of mine heart shall arrest,
And thy feet from pursuing their adventurous way,

Then the grave, that dark friend of my limitless dreams
(For the grave ever readeth the poet aright),
Amid those long nights, which no slumber redeems”?

‘Twill query “What use to thee, incomplete spright
That thou ne’er hast unfathomed the tears of the dead?”
Then the worms will gnaw deep at thy body like Dread.

~The Flowers of Evil, Les Fleurs du mal, by Charles Baudelaire

(…If rape or arson, poison or the knife
Has wove no pleasing patterns in the stuff
Of this drab canvas we accept as life–
It is because we are not bold enough.

~Beaudelaire, To the Reader)

Image: Dark fleur by The Wit Continuum

Source :The Wit Continum

Niềm Tuyệt Vọng Huy Hoàng

1.
thôi còn chi mà buổi chiều lên đồi ngồi hát
xin cho em niềm tuyệt vọng huy hoàng
bây giờ đôi cánh đêm đã mọc
và biển đã mênh mông
tôi nghe tiếng nói từ những vì sao khuya thật lạnh

2.
đêm nói với em những tử thi của ngày
có bao giờ có bao giờ hồi sinh
ôi giấc ngủ mặt trời. tôi buồn khóc

3.
ngày mai khi linh hồn mình
vật vờ bằng biển cả trên một hoang đảo
cho mỗi lần đàn chim xoè cánh hồng
trên những đọt cây cao mùa xuân chết lá
hỡi thanh xuân sao mãi buồn thảm
có phải không đêm đã quá mênh mông
và ngày không là sa mạc nóng bỏng
để dấu chân chim khơi buồn trên cát
có phải không mặt trời đã quá cao và chói sáng
vẫn không làm thức giấc những tử thi nằm chết
thôi trở về mà van nài làm kiếp hướng dương
buổi sáng mặt trời ở phương đông
những cánh hoa không nở

4.
mùa thu có hoa trắng trổ chân thành

5.
còn gì không mà buổi chiều lên đồi ngồi khóc
xin cho em niềm tuyệt vọng đó huy hoàng.

Hồ Ngọc Tuyết Trang
( Tập san VĂN số 24 )

Những Bài Hát, Những Cơn Mưa

Gởi Trần Tiến Dũng

Mỏi nhịp
mưa nghiêng
Những hạt tình thoi thóp
Cuối chân trời giọng thê thiết vọng ngân
Cầu vồng rưng rức tay che
Những ca khúc người chờ tạnh được nghe
liêu trai
ảo dị
hoang đường
Rờn rợn hơi xưa
Giọng nữ cao ăm ắp lời dụ dỗ

Những sầu khúc tình nhân
Dầm mình đi suốt mưa hoang
Gặm nhấm điệu chiêu hồn
Chiều khăn sô
Gọi nhân gian hồi sinh lúc mưa thôi hát
Ngu ngơ thân xác đòi yêu
Ngọt ngào ứ nghẹn cô đơn

Những bài hát sau những cơn mưa
Nồng nàn mùi rơm rạ và hương tóc đàn bà
Ngai ngái xông
tràn trề tỏa
sung mãn gợi
Tội lỗi kiêu sa đứng đầy mặt đất
Chờ phút thăng hoa

Mưa cũng là một ca khúc
Buồn
rất buồn
Nỗi hận tình căm ghét những cơn mưa
Thù oán cả sự tròn trịa của một loại hình ngôn ngữ
Hoang tưởng nhịp mưa
Khát bỏng nhịp lòng
Mỏi nhịp
tàn xanh

Mưa vô ngôn những ca từ ngộ nhận
Nhân gian lộng ngôn cả những âm tiết cần thiết phải đánh vần
Những bài hát và những cơn mưa
Giấu trong tim mình lưỡi dao đồng lõa

Nguyễn Liên Châu

Em Về Thăm Thẳm Núi Non

thamthamnuinonb

em về trong bão giông tôi
que diêm Đông Hải, dáng ngồi vọng phu
lệ còn trên gối, tôi thu
bàn tay ngón út giam tù tháng năm

em về thăm thẳm núi non
hồn sông lòng suối, thịt xương chốn nào?
mai quên nhau, mất lời chào
hôm nay chăn gối vẫn ngào ngạt hương

em về trong một đêm sương
có tôi thất trí ngồi thương bóng còi
da người, dấu cắn răng tôi
đó em, giây phút mở đời đã ghi

góc trời mai mốt em đi
nhớ đem tháng-chạp-tôi về nghĩa trang

em về trên chiếu chăn tôi
mùi hương tháng chín, nụ cười cuối năm
xót nhau bật máu chỗ nằm
vết răng tháng chạp, dấu bầm tháng hai

em về trong quạnh hiu tôi
trái tim cứu rỗi, mắt ngời bóng cây
rừng mù lối tóc chim bay
bớt son, môi cỏ, buồn lay lá người

Du Tử Lê

Bờ Sông Cũ

Hai trái tim khờ khạo đè lên nhau
Một trái nằm trên một trái nằm dưới
Bờ sông cũ lùm tre xanh ngái ngủ
giật mình thả chiếc lá rơi
Em có nghe gió đang trải mùa hè
lên hai trái tim khờ loạn nhịp
Chuyện của mình đã không còn bí mật
Con ve sầu nhìn thấy trên lùm tre
Ba mươi năm tưởng mới hôm qua
Anh trở lại bờ sông thời hé nụ
Cỏ đã không còn xanh như cũ
Nhưng lùm tre ngày nào còn sót mùi hương
Khoảng cách hai bờ đo một bàn chân
Anh lội đã cuối đời chưa qua hết
Em ở bên kia bờ ngun ngút
Con đò chìm sau khi em qua sông
Có bao giờ em nhớ chuyện trái tim
Dưới lùm tre đập cùng nhau thấp thỏm
Trên thảm cỏ gió trải hè làm chứng
cho một ngày đau thắt tiễn em đi
Ba mươi năm chưa dụi được trong nhau
Mùi hương cũ giờ trở thành hương nhớ
mút hai bờ giăng ngang như sợi chỉ
Mỏng mong manh nhưng chưa đứt bao giờ

08/07
Quan Dương

Nguồn:FB Quan Duong

Mưa Em, Chiều Những Con Đường

 

Mưa em chiều những con đường
Ngồi trong quán lạnh buồn hương rượu tàn
Mưa em, thèm chút lang thang
Trăm viên ngói đỏ một tàng lá trưa
Một hồn dĩ vãng đơn sơ
Một mùa chín đỏ, một giờ tàn phai.

Nguyễn Như Mây