Les Fleurs Du Mal

 

Hai tay đau đớn mùa bão dậy
Ôi người nằm lả tóc mưa bay
Trong khuya mộng đỏ nghìn trái độc
Rụng giữa hồn ta ánh nguyệt say

Khuyết Danh

Thư Quê Hương

Thư quê hương như tên hề ốm nặng
Hồn tang thương sau mặt nạ tươi cười
Son phấn hân hoan phủ nghìn cay đắng
Mắt lệ đầy, miệng hát những lời vui…
Ta biết thư em vượt muôn cửa ải
Mắt sài lang soi nát cả linh hồn
Em chẳng được khóc cùng ta bằng chữ
Thì gửi chi dăm khẩu hiệu buồn nôn!
Gửi cho anh vài sợi tóc mẹ già
Rụng âm thầm trên hiên chiều hiu quạnh
(Nuôi một bầy con cuối đời vẫn lạnh)
Cho anh hôn ơn nặng một thời xa…
Anh muốn thở mùi nhọc nhằn nô lệ
Gửi cho anh manh áo rách con thơ
Con chào đời: ta rừng sâu lính trẻ
Ta non cao, con tập nói u ơ…
Giờ bước đầu đời chân non vấp ngã
Muốn nâng con nào biết có bao giờ
Gửi cho anh viên sỏi nhỏ bên đường
Anh sẽ đọc ra trăm nghìn lối cũ
Gửi cho anh vài nhánh cỏ quê hương
Anh sẽ đọc đất trời ta đã thở
Và gửi cho anh một tờ giấy trắng
Thấm nước trời quê qua mái dột đêm mưa
Để anh đọc: Mênh mông đời lạnh vắng
Em tiếc thương hoài ấm áp gối chăn xưa…

Lê Tất Điều ( Cao Tần)

  Thư Em Đến
Lời Cao Tần – Nhạc Phạm Duy – Julie hát

Hoài Niệm

Một đêm thôi mắt trầm sâu đáy biển
Hai bàn tay khói phủ tóc tơ xa
Miền đất đó trăng đã gầy vĩnh viễn
Từ vu vơ bên giấc ngủ mơ hồ
Một lần định như sao ngàn đã định
Lại một lần nông nổi vết sa cơ
Trời vẫn vậy vẫn mây chiều gió tĩnh
Vẫn một đời nghe kể chuyện không như
Vẫn sống chết với điêu tàn vờ vĩnh
Để mắt mù nhìn lại cõi không hư
Một lần ngại trước thông già cung kỉnh
Chẳng một lần nhầm lẫn không ư?
Ngày mai nhé ta chờ mi một chuyến
Hai bàn tay khói phủ tóc tơ xa.

HT Thích Tuệ Sỹ

Tháng 4 – Lời muộn phiền của người 64 tuổi

Sống & Nhớ lấy – Đỗ Trung Quân

ta mang tuổi hai mười vào rừng 8 năm
4 năm những vùng kinh tế mới
3 năm lòng hồ dầu tiếng – chiến khu dương minh châu
1 năm chiến trường biên giới K máu và không chắc còn nước mắt
trả xong món nợ lý lịch dù không con sĩ quan
dù không nhà địa chủ
thân thế ngay trên vai , mái tóc dài
hippie choai choai
ta trả nợ xong một phần “ tiểu tư sản thị thành ”
ba lô về , cuộc đời làm lại.
căn cước mới
lý lịch thêm dòng “ thanh niên xung phong “
xong !

mất đến 20 năm
ta mới nhận ra mình thành kẻ nợ
nợ cả một đời ..

ta nợ những đêm xuống tàu định mệnh
cuộc đào thoát bi thảm
không internet
không một dòng thông tin
ta bình yên kiếm sống
vênh váo hư danh
hãnh tiến “ trong hào quang bóng tối “

ta nợ bạn bè học tài thi phận
thi bao nhiêu lần cũng rớt
học bao nhiêu cũng ra vỉa hè chanh ớt
bán dạo – chợ trời…
lý lịch xét 3 đời
oan khuất

ta nợ bạn ta xó chợ đầu đường
bán từng cái quần , cái áo
ta chễm chệ trên ghế ngồi giám khảo
nhét túi phong bì
những lễ hội phù hoa
dìm ta tận đáy ..

ta nợ như kẻ vô tâm
mắt mù

ta nợ những con thuyền vỡ nát
phận người chìm đáy biển sâu
ta như kẻ nợ
dù không vay

tháng tư hoa phượng cháy
nám cơn mưa sầm đen
ta biết ta còn nợ
những bình minh chưa lên ..


Đỗ Trung Quân
[ tháng tư 2019 – phú nhuận – gia định thành – sài gòn ]

Đà Nẵng và mùa xoan …

01 Aug 1972, Thang Binh, South Vietnam --- Thang Binh, South Vietnam. A bus bound for Da Nang is ready for departure, loaded with fleeing refugees and their persinal belongings. --- Image by © Bettmann/CORBIS

Tháng ba Đà Nẵng mùa xoan nở
Trắng cả đất trời nhuộm nát hồn tôi
Hoa Xoan tim tím trắng vành tang
Ngậm ngùi đưa tiễn linh hồn tháng ba …

Hàn Giang sóng cuộn giờ ly biệt
Hoả châu rực đỏ khói mờ loạn ly
Tháng ba Đà nẵng hoa Xoan trắng
Tôi kết khăn tang …khóc tháng ba buồn

Đà nẵng ơi …Tôi kêu gào tuyệt vọng
Con phố Đà mờ nước mắt ra khơi
Tháng ba mưa Xuân còn đọng lại
Trên cành Xoan như nước mắt tiễn đưa …

Tháng ba Đà nẵng mùa Xoan trắng
Tôi ngồi đây mà nhớ qúa đi thôi …
Nước mắt nào đủ cuốn trôi hết
Bao ngậm ngùi giăng mắc níu hồn tôi

Tháng ba tim tím hoa Xoan trắng
Hàn Giang cuộn sóng quê hương vỡ oà
Tôi ngồi lặng đếm thời gian qua
Ru hồn khắc khoải tháng ba ùa về ….

Đà Nẵng 29-03- 1975 Ngập tràn nước mắt

Belgique 29-03-2019
Một ngày tràn ngập nỗi nhớ về Quê Mẹ

Tuyết Phan 🌹💞

Một Tháng Giêng

Hoa và trái một đêm nào thức dậy
Nghe mộng đời xao xuyến giấc xuân xanh
Con đường đó một đêm nào trở lại
Cũng gió mưa phùn trên cánh tay anh

Hoa vẫn nở và trái sầu bỗng chín
Tím xa xưa còn đó chút trông chờ
Máu thơ dại vẫn tươi m ầu kỷ niệm
Bóng cây nào ôm mãi mắt hư vô

Tháng Giêng đó, anh mỉm cười bước tới
Khi yêu em tay cũng mở như lòng
Môi thần thánh biết gì đâu tội lỗi
Lối đi nào ngây ngất bước song song

Anh sẽ nhắc trong những tàn phai ấy
Đêm hoàng lan thơm đến ngọt vai mình
Ai sẽ hiểu trong một lần trở lại
Mà hoàng lan xưa còn nức nở hồn anh

Tháng Giêng hết, thôi giận hờn đã muộn
Khi xa em vai mới biết đau buồn
Tơ gấm biếc nào nâng từng bước chậm
Xin trả dùm tôi về những dấu chân chim

Hoa và trái, đêm này đây thức dậy
Ôi, mộng đời, em hiểu chứ xuân xanh
Con đường đó đêm này đây trở lại
Và gió mưa phùn rụng cánh tay anh…

Trần Dạ Từ

Xuân nữ

 

Thấp thoáng kìa ai dạo phố hoa
Vóc dáng đài trang áo lượt là
Lung linh cánh bướm đường thêu nắng
Gót hài lướt nhẹ áng mây qua

Yên Nhiên

Áo Xuân

 

người đưa tay chạm
mùa xuân
tôi hôn hạt ngọc
đoạ trần
thành hoa

con đường dài-thổ mộ già
non cao dốc núi
tà tà
khói sương

chấm pha cổ tích hoang đường
tôi hôn vết mộng ủ hương chân hồng

ngón tay mềm-hái hư không
giật mình bay động
một dòng
chim di

người run cúc mở
xuân thì
tôi hôn thế giới
hồ nghi
mối tình

giọt sương ôm một hạt kinh
bỗng nghe tiếng vọng an bình gọi tên

ru người giấc ngủ
chiều quen
cho tôi hôn miết
bao phen
muộn phiền

trần ai khai hội nhân duyên
có tôi đứng lại bên hiên bụi hồng

Pham Quang Trung

Tết Về Thay Áo Mới

 

 

Người ta nói chim Quyên chuyên ăn trái nhãn lồng.
Tôi thật có ước mong được nhìn thấy chim đó.
Nhà tôi ngay đầu ngõ, cây nhãn trồng ba năm.
Cây nhãn đã trổ bông. Và nó đã kết trái…

Thế mà tôi chờ mãi không thấy chim quyên đâu!
Nó ở tận rừng sâu? Hay nó trên núi thẳm?
Chưa thấy vẫn nhớ lắm, chim Quyên ơi chim Quyên!
Tôi nhớ như nhớ em yêu từ trong tiền kiếp…

Tuơng lai, đường đi tiếp. Ai về quá khứ xa?
Cái ngộ: Niềm Thiết Tha lại nằm trong hiện tại!
Trời sinh chi con gái cho con trai nhớ thương?
Trời sinh chi Quê Hương…đất chờn vờn mây khói…

Tôi không ai để hỏi, ba mươi năm quê người…
Trái nhãn cầm săm soi, cây nhãn mờ muôn dặm!
Một thời tôi núi thẳm, một thời tôi rừng sâu
Chim Quyên lúc đó đâu hồi tôi…chưa biết nhớ?

Buồn lật trang sách cũ, đọc ca dao bâng khuâng:
“Chim Quyên ăn trái nhãn lồng
Thia lia nhớ chậu, vợ chồng quen hơi”
Chắc tôi chưa tới nơi cái mùi xưa vời vợi…

Tết về thay áo mới
mùi Quê Hương tuơng tư…
Tôi cúi xuống bài thơ
thấy chim Quyên cái bóng!

Trần Vấn Lệ

Xuân về

Xuân về trên nụ môi hôn,
Gót sen e ấp tim dồn đập nhanh…
Xuân về chim hót trên cành,
Cho ta hy vọng tin lành ngày mai…

Xuân ơi sao vẫn miệt mài,
Người đi xa mãi cho dài nhớ thương.
Xuân ơi, guốc mới trên đường,
Quê người xuân vẫn ngày thường không xuân.

Đợi người mai nở bên sân,
Vàng lên màu áo đường trần cưu mang,
Đợi người áo lụa muộn màng,
Tình ơi xuân cũ còn vang tiếng cười.

Xuân về sao chẳng ai mời,
Ôm xuân để ngỡ đất trời riêng ta …
Xuân về lòng bỗng xót xa,
Nụ tầm xuân nở bên ta không người …

trầnthịminhchâu

Chiều Cuối Năm

Tờ lịch trên tường nếu không là tờ cuối
Chắc ta cũng quên năm tháng tận săn lùng
Trời bên ngoài vẫn còn đông chưa xuân
Nghe câu hát bolero buồn đứt ruột

Ném tờ lịch cuối năm vào một góc
Giấu mùa đông trong ký ức quê nhà
Ly rượu chiều ta rót một mình ta
Nhấp một ngụm ngắm mình cùng đáy cốc

Thiên hạ happy new year đầy trên facebook
Ta cũng happy đáy cốc sót giọt buồn
Tiếng thở dài con mắt khép cuối năm
Điểm danh bạn từng thằng còn sót lại

Con phố hôm nay ngùi câu vọng cổ
Ngày cuối năm nắng cõng vội chiều về
Những chiếc xe đời lặng lẽ đi qua
chở thời gian một lần rồi biệt tích

và cứ thế bạc màu theo sợi tóc
Chờ đời ta dài cổ lặng thầm trôi

Quan Dương