Hết Cố Nhân

hetconhan0

Ta trở về đây không gối chăn
Một mình ly rượu rét căm căm
Không là lính thú sầu lên ải
Cũng thấy lòng chinh dưới cát lầm ( ?)

Nhớ lại năm xưa những thuở nào
Rượu rồi nâng cổ áo lên cao
Dăm ba mồi thuốc đi chung bóng
Lòng chép cho lòng bao chiêm bao

Gối mãI đêm dài lên bút giấy
Chong đèn chung cạn giọt tâm tư
Giờ như quán vắng khi tàn khách
Đâu những cồn mây tóc rối bù

Nào biết mộng đời đi những đâu
Chả buồn qua lại cách song nhau
1, 2, 3, 4, ngày sau nữa
Cây cỏ lòng hoang đến bạc đầu

Tro bụi giờ trơ lại chiếu hồng
Nhà như cổ mộ một thây lòng
Bốn phương đắp đỗi tình thiên hạ
Cho hết không còn nước mắt trong

Lên thang nghe gió nhủ mưa thầm
Gác trọ không đèn hết cố nhân
Nhấp chén nghĩ khinh người Chiến Quốc
Phù hoa thường đổi mất tri âm !

Trần Huyền Trân

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s