Lời Vô Thường

Image Hosted by ImageShack.us

nhỏ giọt thơ xuống con đường đất đỏ
cát bụi thiên thu
mù mù mắt lệ tiễn người
rải đóa hoa lên ngọn suối đang cười
lặng lẽ tiếng vô thường
ôm ảo mộng đi vào uyên nguyên bất tận
ngày gió sương lận đận
chống gậy trúc trở về dĩ vãng
hồn lênh đênh trụ góc núi hoa vàng
gót hài nhung dẫm lên cỏ quan san
dăm ba chữ ngu ngơ
phiến chân đời như vỡ tan bọt nước
lững thững lên đồi mênh mang cất bước
áo mỏng mưa chiều
thấm lưng gầy xao xác bão giông
nghe giữa tầng mây ẩn hiện đám mây hồng
gõ nhẹ tim người
tiếng sóng vỗ của trầm luân Đông Hải
mùa trăng lạ vẽ chân dung cổ quái
ôm trọn hình hài
lửa bập bùng hiu hắt thiên thu
qua khe hở, cõi mù xưa đóng lại
gió bay qua hóc đá
chốn phù sinh mấy tiếng thở dài
đời vạn nẻo đã bao lần ái ngại
tiếng hát vô thường
trôi mãi những dòng sông
những ta bà ảo giác phiêu bồng
biển xanh thẳm
chìm đắm cả một trời huyễn mộng …

Thy An

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s