Ai Nhớ Ngàn Năm Một Ngón Tay


 

Tháng tư tôi đến rừng chưa thức

Mưa vẫn chờ tôi ở cuối khuya


Có môi chưa nói lời chia biệt


Và mắt chưa buồn như mộ bia


Tháng tư nao nức chiều quên tắt


Chim bảo cây cành hãy lắng nghe


Bước chân ai dưới tàng phong ốm


Mà tiếng giày rơi như suối reo


Tháng tư khao khát, đêm, vô tận


Tôi với người riêng một góc trời


Làm sao anh biết trăng không lạnh


Và cánh chim nào sẽ bỏ tôi


Tháng tư hư ảo người đâu biết


Cảnh tượng hồn tôi : một khán đài


Với bao chiêng, trống, bao cờ xí


Tôi đón anh về tự biển khơi


Tháng tư xe ngựa về ngang phố


Đôi mắt nào treo mỗi góc đường


Đêm ai tóc phủ mềm da lụa


Tôi với người chung một bến sông


Tháng tư nắng ngọt hoa công chúa


Riêng đoá hoàng lan trong mắt tôi


Làm sao anh biết khi xa bạn


Tôi cũng như chiều : tôi mồ côi


Tháng tư chăn gối nồng son, phấn


Đêm với ngày trong một tấm gương


Thịt, xương đã trộn, như sông, núi


Tôi với người, ai mang vết thương ?


Tháng tư rồi sẽ không ai nhớ


Rừng sẽ vì tôi nức nở hoài


Mắt ai rồi sẽ như bia mộ


Ngựa có về qua cũng thiếu đôi


Tháng tư người nhắc làm chi nữa


Cảnh tượng hồn tôi đã miếu thờ


Trống, chiêng, cờ, xí như cơn mộng


Mưa đã chờ tôị Mưa…đã …mưa


Mai kia sống với vầng trăng ấy


người có còn thương một bóng cây


Góc phố còn treo đôi mắt bão


Ai nhớ ngàn năm một ngón tay ?

Du Tử Lê

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s