Điệp khúc của tàn phai

 

Sau những năm tháng dài , bao nhiêu năm nào anh có nhớ , với chút danh vọng muộn màng anh đến thăm em

Anh đi tìm cái mình đã mất và mất chính cái mình muốn tìm

Em hư hao đôi mắt nhìn xa lạ . Ngày nắng như một chiếc khăn nạm bạc quấn lên cổ anh những ẩn ức oi nồng . Anh thở khó nhọc , ký ức nhạt nhòa dồn đẩy anh đến bên đường số mệnh
.
Anh nói những điều vu vơ không định nói và im lặng về những điều bao nhiêu đêm không ngủ được nằm trong bóng tối nhớ em anh đã nói với riêng mình

Anh đi tìm cái mình đã mất và mất chính cái mình muốn tìm

Em trưởng thành để em lại xa lạ . Em khôn ngoan nên anh chẳng thấy lại ngày xưa .
Tự thẹn với chính những gì cứ viễn vông ôm ấp anh ngồi ngu ngơ ngó trời
.
Ngày nắng trong mưa , những tình cảm không ngừng hao hụt- những thương nhớ thành cuồng lưu trong lòng anh chảy xiết- suốt chặng đường mòn mỏi bao ước vọng không thành , tháng năm còn để sót lại những ám ảnh của một mùa xuân dang dở . Anh ngây thơ hay anh đơn giản trước em ?

Anh đi tìm cái mình đã mất và mất chính cái mình muốn tìm

Anh trở về trong nỗi cô đơn , chiều đã xuống , những con chim đang về tổ . Còn anh , có chiếc tổ nào cho anh quay lại ? Rã rời trong những câu hỏi anh buông mình vào những mắt lưới ưu tư , chiếc tổ sau cùng anh đành tâm ẩn trú

Phải chi ta đừng gặp lại nhau . Phải chi anh đừng yêu em .Khúc hát phai tàn một ngày tháng giêng nhạt nắng .

Anh đi tìm cái mình đã mất và mất chính cái mình muốn tìm

Tần Hoài Dạ Vũ

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s