Mẹ ơi Biển gọi

Con ốc nhỏ chôn mình trong cát trắng
Mà trong lòng chứa cả một đại dương
Gió vi vu từ ngàn khơi vọng lại
Rồi thì thầm từ hồn ốc mênh mông.

Mẹ sinh con nằm bên bờ biển mặn
Mẹ ru con trong chiếc võng đù đưa
Lời mẹ ru thiết tha như biển gọi
Võng tròng trành như con tàu đong đưa

Con xa mẹ từ tuổi học trò ra biển
Ngày xuống tàu mẹ chẵng nói năng chi
Mùi nước biển mặn như mùi nước mắt
Mẹ tiễn con lòng biển gọi thầm thì

Con dã tràng xe từng viên cát nhỏ
Giương cái càng che khuất nửa vầng trăng
Ánh trăng vàng rơi tràn trên biển vắng
Ngọt như dòng sữa mẹ đã nuôi con

Mỗi chiều chiều mẹ lang thang biển vắng
Cánh chim bay lãng đãng bóng hoàng hôn
Mẹ ơi mẹ giữa trùng dương và mẹ
Lòng mẹ bao la hơn biển Thái Bình dạt dào *


tôn thất phú sĩ

Bông hồng cài áo
Nhất Hạnh – Phạm Thế Mỹ

Miên Đức Thắng

Khánh Ly

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s