Về Một Ánh Trăng

Mười năm trời không làm thơ
Đêm nay bút cày luống chữ

Trần Lê Nguyễn

Trời ngát xanh lời chim khuyên mới chớm
Lời bao la lìa ý vụt bay cao
Lả cánh mộng hồn đêm lìa xác bướm
Về quỳ bên Em, dâng một cánh hoa đào

Tình gửi chân mây, Em còn nhớ kiếp nào
Hanh nắng trong lòng hay trăng xế chiêm bao ?
Ngày Em đến hoa quên mà lá nhớ
Anh đợi Em đây, Em đừng bỡ ngỡ
Sông ngàn xưa là tâm sự nước nghìn sau

Tóc từng sợi lạc dòng từ nguyên thủy
Trôi bơ vơ phế tích một thiên đường
Như chiếc lá lay bay về cội ý
Là lòng anh xin cưới một quê hương

Anh không viết lời thề lên lá đỏ
Màu sắc nào không ngờ vực thời gian ?
Đã quên thề còn ngoại tình với gió
Đêm hôm rồi nở một đóa phong lan …

Hạt cát nào ngậm lâu đài trong ký ức
Hạt sương nào nuôi biển lớn cuối tương lai
Dẫn lối Em về, muôn tế bào cháy rực
Lửa hành tinh lạc dấu đã đầu thai

Giông tố cũ đã san bằng quá khứ
Chút hoang liêu gìn lại gửi mai sau
Em đã hái từng trái sầu đỏ úa
Trên cành khô ươm lại đóa hoa đầu

Có bao giờ ai biết tiếng thương đau
Của loài chim ngậm hờn trong cổ họng
Mà vẫn bao dung triền miên như bọt sóng
Về gục bên Em, dâng một cánh hoa đào .

Đặng Tiến
FREIBURG, Xuân Canh Tuất
( Tập san VĂN số 151 tháng 4 năm 1970 )

Về Một Ánh Trăng, thơ Đặng Tiến

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s