Dỗi hờn tháng ba

doihon1

cuối tháng ba 
lộng gió 
mưa trút giận từng cơn 
chừng như mùa xuân mới 
đang phụng phịu 
dỗi hờn 

tôi muốn ví tôi như tiết xuân muộn rồi tôi lại tự cười chính tôi. chữ xuân đã tít tắp từ thuở nào mà bây giờ còn nhắc. 

cuối tháng ba 
vần vũ 
cành vẫn còn khẳng khiu 
lộc non vừa mới nhú 
trong thoáng chốc 
tiêu điều 

tôi muốn ví tôi như mùa thu ngày bão rớt. ừ mà thật, tàn tạ lắm rồi. sũng nước mắt và vụn vỡ như những chiếc lá chết bên đường. 

cuối tháng ba 
mơ về nơi nắng ấm 
mơ sắc màu 
mơ hương phấn 
mơ tiếng ve 
mơ tiếng dế đêm trường 
rỉ rả 

tôi muốn được là mùa hè rực rỡ. thênh thang trong nắng trong gió như đóa hướng dương thời tuổi nhỏ. hoang đường ! vì thực tại là cằn khô, là đơn độc như kẻ lữ hành trong sa mạc. 

nến tháng ba 
lập lòe ánh lửa 
nhân ảnh khi tỏ nhân ảnh khi mờ 

cuối tháng ba 
trận mưa đá vừa rơi 

haitámthángba

Pkhanh Pham

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s