Bài thơ của đêm

TraiCaiTao

Con viết cho Ba bài thơ của Đêm
Vắng bóng trăng hiền soi hàng hiên lặng
Bên cạnh con, sách triết Marx-Lénine
Nhưng trước mặt, sau lưng là tối tăm vây hãm

Bữa cơm chiều ăn sắn khoai no tạm
Ba ơi,
Nước mắt không rơi, con chỉ khóc trong lòng
Thương Mẹ già nua, bán buôn lao nhọc
Mưa trút, nắng thiêu…ngồi chắt góp từng đồng .
Con trưởng thành bằng nhọc nhằn của Mẹ
Để đến trường ca ngợi “Bác kính yêu”
Mẹ vẫn già đi, vẫn cực khổ sớm chiều
Nuôi con lớn, để kéo cày
đền đáp “ơn dưỡng nuôi của Đảng”

Ba ạ ,
Thu đã sang
đêm nay mưa rơi lạnh
Tội em con, áo mỏng ngủ không giường
Nhưng thương cho em nỗi buồn vẫn nhỏ
Nghĩ đến Quê hương uất nghẹn đến vạn lần
Biết có bao giờ tìm lại được mùa Xuân, hở Ba
Cho dân tộc đã trăm cay nghìn đắng ?

Có những lúc con nghe lòng chết lặng
Nhìn bên đường nằm la liệt những người
Nhìn trên đường ,vẫn ngựa xe xuôi ngược
Thảm cảnh hôm nay bày ra giữa phố phường …
Những mẹ già ngồi im như thạch tượng
Nhìn người dạo qua, nhìn tháng ngày qua
Những bé thơ chưa một ngày vui sướng
Hạnh phúc bỏ quên em, chỉ đến với uy quyền
Họ có quyền, Ba ạ ,kể cả quyền chém giết
Không bằng súng gươm, nhưng với …Búa và Liềm!

Chân Lý
Nằm trong tay kẻ có chức ,có tiền Và Chân Lý
“Cụ thể”, “Tương đối”, “Khách quan”
…nên trăm chiều thay đổi
Tương lai ,hở Ba?
Con xin Ba đừng hỏi
Sống hôm nay, làm sao con có thể trả lời
Những đôi tay, dù đen sạm rã rời
Vẫn chưa đủ tô thắm màu cờ đỏ
Và vẫn trắng, nỗi xót xa nghèo khổ
Nhà nước thương dân, ngưng bán gạo rồi, Ba!
Nhà nước thương dân, bắt lính, xét nhà
Trăm lo lắng, ngàn ưu tư chồng chất.

Con đã viết, trải lòng con rất thật
Dù để rồi chỉ dấu kín riêng con
Năm năm qua..đã chai sạn tâm hồn
Nước mắt không rơi,
Ba ơi,
con không còn biết khóc!

Mưa bay nghiêng vào đậu trên sách học
Nhưng không làm ướt được triết Mác-Lê
Đêm đang qua nhưng ánh sáng không về
Con sống tựa kẻ mù, và câm, và điếc.
Giải băng đỏ ngày một thêm vòng xiết
…Nhưng không bao giờ trói được óc tim con!
Nhưng không bao giờ diệt được sức sống còn
Con đã sống, Ba ạ
Và sẽ sống, vươn lên từ nỗi chết!

Năm năm rồi, Ba xa xôi biền biệt
Con đợi mong ngày Ba được trở về
Nếu đổi đời sống con để Ba được “tha” về
Con xin nhận, không đắn đo ngần ngại
Những ngày tháng qua, mỗi khi nhìn lại
Con xót xa nhưng cũng rất tự hào
Con buồn nhiều nhưng hãnh diện biết bao
Con gái Ba đã cứng cỏi hơn ngày xưa nhiều lắm.

Và Dân tộc, vui đi Ba ! Vẫn sống !
Vẫn lớn như rừng chân đạp chông gai
Đan chặt tay nhau vững bước đường dài
Chung bước chân, xẻ chia từng lao nhọc.

Viết cho Ba, đêm nay con trọn thức
Bài thơ của Đêm ,mưa lạnh ngoài trời
Quanh đây bao người cầu mong chút ấm vui
Ba! Ba ạ,
Con thế này, đã là vô cùng hạnh phúc
Vâng, thưa Ba
Giờ đây con đang hạnh phúc
Vì cùng Ba con nói thật được lòng mình
Không phải kết thúc
và mở đầu bằng xưng tụng Đảng quang vinh
Như công thức con thuộc lòng năm năm nay ở lớp
“Họ” dạy chúng con phải biết ơn người đi trước
Là “Bác Hồ,đưa ta tới trời xa”
Là Đảng Mác-Lê rất “yêu nước thương nhà”
“đã trả cho ta trời cao, áo cơm, linh hồn và đất rộng”
Tuổi thơ Việt Nam phải gặp trong giấc mộng
Bác Hồ cười, râu tóc Bác bạc phơ
(Các em con sắn khoai không no bụng
Ngủ không an, biết có mơ thấy được Bác Hồ ?)

Con dừng nơi đây, bài thơ của Đêm
Mưa vẫn rơi ngoài, lạnh qua song lặng
Con ép vào đây, trang sách Marx-Lenine
Giọt nước mắt đen
Sau đêm thức trắng
Giọt nước mắt đen rơi từ tim thầm lặng
Con khóc thương Đêm, ôi, Đêm đẩy xe tang…
Không rõ rồi mai trời sẽ mưa hay nắng
Chỉ biết hôm nay, Ba ơi, bóng tối ngập tràn
Chỉ biết hôm nay, Ba ơi,
Dân tộc mình khát khao ánh sáng…

Nguyễn Trầm Nguyễn

* Nguyễn Trầm Nguyễn khi đó đang ở thành phố San Jose, thân phụ là là một Đại Tá trong quân lực VNCH bị bắt đi cải tạo. Khi đó cô mới 14 tuổi. Bài thơ này viết sau 5 năm “giải phóng miền Nam”.

Nguồn : FB Bích Huyền

2 comments

  1. Bài thơ that là cảm động! Tôi cũng là người tù “cải tạo” 7 năm nên quá hiểu nỗi thống khổ của các người vợ lính và con thơ mỗi tháng phải gồng gánh đi “thăm nuôi”! Tuổi thơ con của “Ngụy” bất hạnh. Cũng may là đã ra nước ngoài định cư. Tôi xin gởi bài thơ để chia xẻ.

    Gánh Tuổi Thơ

    Bốn mươi năm văng vẳng tiếng đạn reo
    Người lính chiến thở dài trong lòng đất

    Ngoảnh mặt lại phía sau chừ đổ nát
    mắt trừng trừng màu khói lửa đạn bay
    chút gia tài oằn nặng xuống hai vai
    chân trần bước đi vào nơi vô định

    chồng của chị chắc hẳn là người lính
    anh còn đang bận bịu chiến trường xa
    lòng quặn đau thương quá phận đàn bà
    khi vượt cạn – thân cò – mình mình biết

    ngoảnh mặt lại thân chị đau cùng kiệt
    nơi đầu tên mũi đạn cậy nhờ ai
    thời loạn ly thoáng chốc trắng đôi tay
    con thơ gánh dưới trời chiều gió lớn

    nơi trận tuyến trong đầu luôn lởn vởn
    bao đau thương cứ lớp lớp hiện ra
    những đồng đội, người thân mới hôm qua
    trong một thoáng hóa ra người thiên cổ

    là lính chiến nên trong tâm xấu hổ
    không giữ gìn trọn mảnh đất quê hương
    xác con thơ xác người mẹ ven đường
    tay ôm súng cố tiến vào trận địa

    quá oan nghiệt – cuộc cờ thật mai mỉa
    tốt sang sông – xe pháo mã tan hoang
    tượng sĩ ngồi nhìn ông tướng đầu hàng
    giày nón vứt – phận “hàng thần lơ láo”

    nhìn vợ lính dấn thân trong gió bão
    đi nuôi chồng lặn lội khắp sơn khê
    nhan sắc mòn theo năm tháng ê chề
    ai phong tước – ai phong hầu – thử hỏi

    đau thương gánh, gánh nỗi đời mòn mỏi
    nước mất rồi tương lai biết về đâu
    trẻ thơ ơi chìm thảm cảnh bể dâu
    nên chưa thể ngước mắt nhìn nguồn cội

    là lính chiến xin cúi đầu tạ tội
    với tiền nhân với tổ quốc Văn Lang
    thân không hèn đành muối mặt đầu hàng
    chim vở tổ giật mình bay trăm hướng

    Trang Y Hạ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s