Cầm lại đàn

dantrongdem

 

 

 

hiên nhà tìm lại chính ta
giấu trong thùng gỗ bài ca thiếu thời
khi không bỗng nhớ môi người
serénade rụng những lời mỏng manh
quạnh hiu vây giữa âm thanh
bàn tay chảy máu xuống cần đàn xưa
trầm trầm khúc nhặt khúc thưa
bóng mình cúi xuống say sưa với đàn
giọng người xa lắc còn vang
hồn ta ngói vỡ hoang tàn lên rêu
chiều nay ngồi nhớ một chiều
tiếng rơi rơi . chậm dần đều .. ru ta .

Trần Viết Dũng

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s