Lúc anh đưa nhỏ về

Lúc anh đưa nhỏ về
những hạt sương xúm xít gót chân
Hạt sương nào vừa rơi vào trong mắt
Có phải vì em . Hạt sương khuya biết khóc
mai nhỏ về bên ấy không em

Thấm chút gì buồn . Lành lạnh 
Nửa đêm
Cơn bão vô danh rớt lời im lặng
Bờ vai nhỏ mềm vẫn chưa đủ ấm
Mai nhỏ về trống lại một vòng tay

Mai nhỏ về bịn rịn hạt sương khuya
Anh bỗng quạnh hiu như đã từng như thế
Gió gói gót chân cất vào tà áo lụa
Mùa hạ huyền còn đọng dưới ánh trăng
Một chút gì lóng lánh rất quê hương
buồn se se xỏ luồn như sợi chỉ
Mặt trăng non mọc gầy trên gò má
Ngay chỗ để dành . 
Từ duyên nợ cho riêng anh

Một miếng say sao đủ phù vân
nên lon bia uống hoài không cạn
Lúc đưa nhỏ về bắc chiếc cầu dĩ vãng
Thắp ngu ngơ điếu thuốc soi đường

Những hạt sương khuya thấm ướt gót chân
Có hạt sương nào vừa rơi vào trong mắt

Quan Dương

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s