Từ Nguyên Thạch

Thời gian

Đứng đầu năm nhìn cuối năm
Thấy thời gian trên tóc mẹ màu trắng
Thời gian có hình nếp gấp
Chỗ đuôi mắt đã mờ

Ta dắt mẹ đi qua những câu thơ
Thấy thời gian héo dần năm ngón

Trái tim không còn bận rộn
Ta ngoảnh buồn
Bỗng bầu vú em
Thời gian đang nhú

Từ Nguyên Thạch

Advertisement

Mừng Tuổi Mẹ


Như hộp diêm cạn dần
đốm lửa run rẫy trên tay
xin gió đông đừng về
để ta mừng tuổi mẹ

Những ngày cuối năm sao mùa xuân chưa tới
mẹ ta vẫn còn nằm viện
hàng ngày con đường về nhà dài hơn theo từng ngón chân mệt mỏi
nước mắt ứa trong tim
thành phố như người dưng gọi hoài không lên tiếng
cần một nụ cười của ai để mẹ ta bình yên trên con tàu định mệnh
đã đi qua bao nhiêu bão tố của cuộc đời
đốm lửa không tắt
vẫn thở mỗi ngày
vẫn thầm thì chuyện kể
truyền thuyết của tình yêu sưởi ấm trái tim ta.

Đốm lửa ấy nuốt lấy sao trời sinh ra hình hài ta
thắp lên tiếng cười trong ngôi nhà tranh lạnh lẽo
thắp lên niềm vui đến trường ê a bài học đầu tiên về đạo lý làm người
công cha nghĩa mẹ
những khi ta tuyệt vọng
lửa vẫn cháy trong lòng niềm tin bất diệt
bao năm ta đi xa dài rộng chân trời
thương đốm lửa trời chiều khói đồng làm cay mắt mẹ

Bây giờ mẹ nằm nghiêng trôi vào cơn mơ nào xa thẳm
đốm lửa phập phồng mệt mỏi
nhỏ nhoi hình hài này
ta muốn làm chim bay quanh giường mẹ
hát lên lời ngợi ca về đốm lửa nhiệm mầu
mang mùa xuân về
dẫu biết tháng ngày đang hết
như hộp diêm vơi dần
nhưng đốm lửa mẹ không tắt
sẽ cháy mãi trên tay con.

Từ Nguyên Thạch

12-2007